Nguyên Cảnh Đế (chữ Hán: 元景帝, Pinyin: Yuánjǐng Dì) là nhân vật phản diện hoàng quyền thâm trầm và quỷ quyệt trong tác phẩm tiên hiệp, trinh thám lịch sử Đại Phụng Đả Canh Nhân (大奉打更人) của tác giả Mại Báo Tiểu Lang Quân (卖报小郎君). Vốn là cửu ngũ chi tôn ngự trị trên ngai vàng Đại Phụng suốt ba mươi bảy năm, ông hiện thân với hình ảnh một vị hoàng đế sở hữu đế vương tâm thuật đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, bề ngoài giả vờ lơ là triều chính để dốc lòng tu đạo nhưng thực chất lại âm thầm thao túng bách quan, duy trì thế cân bằng quyền lực bằng cách để các đảng phái đấu đá lẫn nhau. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ bọc uy nghiêm đó là một bí mật kinh thiên động địa liên quan đến sự tồn vong của vận mệnh Đại Phụng: Nguyên Cảnh Đế thực chất đã bị Trinh Đức Đế (tiên đế, cũng là cha ruột của ông) liên thủ với Địa Tông Đạo Thủ ô nhiễm ma niệm và đoạt xá hoàn toàn nhằm mưu cầu một đại kế trường sinh bất tử đầy tàn bạo, dẫn đến việc tàn sát ba mươi tám vạn dân chúng Sở Châu và mưu toan biến Trung Nguyên thành nước phụ thuộc của Vu Thần giáo.
|
Thuộc tính |
Chi tiết |
|
Danh xưng |
Nguyên Cảnh Đế (元景帝 - Yuánjǐng Dì) |
|
Thân phận thực tế |
Tiên đế Trinh Đức Đế (貞德帝) - mưu đồ đoạt xá |
|
Thế lực |
Hoàng thất Đại Phụng (Đại Phụng hoàng triều) |
|
Niên hiệu |
Nguyên Cảnh (元景) |
|
Thời gian tại vị |
37 năm (bị Hứa Thất An chém đầu vào mùa hè năm Nguyên Cảnh thứ 37) |
|
Tu vi |
Nhị phẩm Độ Kiếp kỳ (Đạo môn Nhân tông) kiêm tam phẩm Võ phu |
|
Đặc trưng tính cách |
Đa nghi cực độ, ham muốn khống chế và chiếm hữu bệnh hoạn, tàn độc lãnh khốc |
|
Sở thích |
Ngồi thiền ngộ đạo, thổ nạp đả tọa, luyện đan dược |
|
Mục tiêu trọn đời |
Đạt đến trường sinh bất lão vĩnh viễn thống trị nhân gian |
Nguyên Cảnh Đế ngự trị ở ngôi vị quyền lực cao nhất của Đại Phụng, một vương triều khổng lồ đã kéo dài hơn sáu trăm năm lịch sử tại Cửu Châu Trung Nguyên. Ông đăng cơ vào năm hai mươi tuổi, nắm giữ trong tay vận mệnh của hàng triệu thần dân. Trong thiết lập thế giới của tác phẩm, hoàng quyền và thần quyền luôn có sự giằng co, đan xen rắc rối phức tạp; tuy nhiên, Nguyên Cảnh Đế lại là một vị đế vương sở hữu năng lực kiểm soát chính trị tuyệt đỉnh, biến triều đình thành một bàn cờ nơi ông đóng vai trò trọng tài tối cao, duy trì sự cân bằng giữa quan văn, huân quý và nha môn Đả Canh Nhân để củng cố địa vị hoàng quyền. Trong mắt chư công và trăm họ Đại Phụng, Nguyên Cảnh Đế là vị vua mười mấy hai mươi năm không gần nữ sắc, dốc lòng tu đạo tại Linh Bảo quan cùng Nhân tông Quốc sư Lạc Ngọc Hành. Thực chất, bối cảnh tu đạo của ông phản ánh một dã tâm khổng lồ: mong muốn vượt qua và đánh sập thế bế tắc của thiên địa pháp tắc quy định "người có quốc vận gia thân không thể trường sinh" để đạt được cuộc sống bất tử vĩnh hằng.
Hình tượng diện mạo của Nguyên Cảnh Đế được khắc họa với phong thái tiên phong đạo cốt nhưng không mất đi uy nghiêm của đấng quân vương. Mặc dù đã ở tuổi ngoài năm mươi, nhờ nhiều năm thổ nạp tu luyện đạo môn pháp thuật, mái tóc bạc của ông đã mọc lại đen nhánh, khí sắc hồng nhuận, thể phách cường kiện như người đang tuổi tráng niên. Ông thường xuất hiện trong ngự thư phòng với chiếc đạo bào mộc mạc kết hợp trâm gỗ cài tóc giản dị, thể hiện ra khuôn mặt tuấn tú, tiên phong đạo cốt của một cao nhân đắc đạo. Tuy nhiên, khi cần thiết phải thể hiện uy phong tối cao trên triều đường, ông lại khoác lên mình bộ hoàng bào màu vàng tươi sâm nghiêm, đội vương miện rủ ngọc trai đầy áp lực. Thần thái của Nguyên Cảnh Đế thâm trầm khó lường, đôi mắt sâu hoắm như giếng cổ không gợn sóng nhưng lại có thể đột ngột bắn ra những luồng hào quang sắc bén đầy sát khí, khiến quần thần dưới sảnh luôn phải nơm nớp lo sợ. Bản chất tính cách của ông cực kỳ đa nghi, có ham muốn khống chế và chiếm hữu mạnh mẽ đến mức bệnh hoạn, không chấp nhận bất kỳ vết nhơ hay sự ngỗ nghịch nào từ cấp dưới, sẵn sàng nhổ bỏ bất kỳ quân cờ nào dám đe dọa đến hoàng quyền của mình.
Cảnh giới tu vi: Đạo võ song tu, trong đó Đạo môn Nhân tông đạt tới nhị phẩm Độ Kiếp kỳ, còn Võ phu đạt tới tam phẩm Võ phu (khi dung hợp hoàn toàn nguyên thần của Hoài Vương). Bản thân vỏ bọc Nguyên Cảnh Đế thường ngày ngụy trang ở mức lục phẩm Âm Thần cảnh nhằm che mắt Giám chính và bách quan.
Bí thuật & Thần thông:
Nhất Khí Hóa Tam Thanh: Pháp môn đỉnh cao của Đạo môn giúp phân tách nguyên thần thành ba thực thể độc lập nhưng cùng một bản thể (bản thể Trinh Đức Đế ẩn náu dưới lăng mộ long mạch, Hoài Vương và Nguyên Cảnh Đế).
Mê hồn đại pháp: Thuật pháp Đạo môn dùng để xóa sạch ký ức của Nguyên Cảnh Đế về sự kiện biến cố bị ô nhiễm năm Trinh Đức thứ hai mươi sáu.
Pháp bảo & Vật phẩm sở hữu:
Hạt châu Vu Thần: Chí bảo của Vu Thần giáo, phong ấn một con mắt của Vu Thần chứa một tia sức mạnh siêu phẩm, giúp rút linh hồn long mạch Đại Phụng hiến tế.
Chiếu Thần Kính: Pháp khí dùng để hút và khóa khống chế nguyên thần đối phương.
Chiêu Hồn Phiên: Pháp khí quét ra từng đạo âm quang để công kích trực tiếp vào nguyên thần đối thủ.
Phệ Hồn Đinh: Ba cây đinh đặc chế dùng để găm vào và xuyên thủng các huyệt vị ở đầu của đối thủ.
Kiếm Ngũ Hành: Thanh kiếm ngưng tụ từ lực lượng ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ) đan xen, được ban linh tính bởi các Linh Tuệ sư và Đại Vu sư để đạt đến uy lực vượt cấp.
Khóa đồng Đạo môn: Two chiếc khóa dùng để khóa chặt hai cổ tay của đối phương trong chiến đấu.
Trấn Quốc Kiếm (trước đây): Tuyệt thế thần binh trấn áp quốc vận của Đại Phụng, từng ban cho Hoài Vương đem ra biên cảnh Bắc phương.
Khởi đầu hành trình của Nguyên Cảnh Đế gắn liền với sự kiện tranh đoạt ngôi vị thái tử đầy khốc liệt dưới thời tiên thế Trinh Đức Đế. Lúc bấy giờ, Trinh Đức Đế sủng ái một vị thứ xuất hoàng tử do quý nhân sinh ra, mưu toan lập làm thái tử nhưng bị hệ thống người đọc sách của thư viện Vân Lộc liều chết phản đối suốt sáu năm, cuối cùng phải nhờ đến sự thỏa hiệp của một thủ phụ mới giải quyết xong xuôi. Tuy nhiên, một bước ngoặt chí mạng đã diễn ra vào mùa thu năm Trinh Đức thứ hai mươi sáu tại Nam Uyển, khi thái tử Nguyên Cảnh cùng Hoài Vương bị Địa Tông Đạo Thủ (Hắc Liên) lúc đó đã nhập ma tấn công tàn sát hết thị vệ. Để đạt được thuật trường sinh bách chiến bách thắng, Trinh Đức Đế đã cắn nuốt hồn phách Hoài Vương, gieo ma niệm vào nguyên thần Nguyên Cảnh Đế rồi giả chết thoái vị vào năm thứ ba mươi để nhập vào lăng mộ dưới long mạch tu luyện. Nguyên Cảnh Đế kế vị từ đó, ban đầu nỗ lực cải trị vương triều hưng thịnh. Song đến năm Nguyên Cảnh thứ sáu, ma niệm trong thức hải ông bị đánh thức sau vụ bê bối tình ái của hoàng hậu và Ngụy Uyên bị Trần quý phi mật báo. Đến cuối chiến dịch Sơn Hải quan mười chín năm trước, Trinh Đức Đế hoàn toàn đoạt xá và thay thế đóng vai Nguyên Cảnh Đế trên ngai vàng cho đến nay.
Suốt nhiều năm cai trị sau đó, Nguyên Cảnh Đế bề ngoài vờ như buông thả chính sự để tu đạo cầu tiên, thực chất lại đứng sau thao túng cục diện hỗn loạn của triều đình bằng cách bán quan bán tước vơ vét tài sản quốc gia nhằm phục vụ chi phí luyện đan đắt đỏ vô độ. Sự xuất hiện của Hứa Thất An với vụ án bạc thuế và Tang Bạc bắt đầu làm rách nát lớp màng bọc âm mưu của ông. Đỉnh điểm là vụ án tàn sát cả thành Sở Châu, nơi ông ngầm đồng ý cho Trấn Bắc vương (Hoài Vương - thực chất là một phân thân khác của ông) đồ sát ba mươi tám vạn sinh linh để luyện chế Huyết Đan và Hồn Đan. Hành vi tàn bạo bị Hứa Thất An phanh phui trước ngọ môn và chém đầu hai vị quốc công bao che đã đẩy Nguyên Cảnh Đế vào thế đối đầu trực diện với bách quan và nhân dân. Dưới áp lực từ hai phần ba kinh quan do Ngụy Uyên, Vương thủ phụ liên thủ và đại nho Triệu Thủ mang theo khắc đao đe dọa, Nguyên Cảnh Đế buộc phải hạ chiếu tự kể tội đầu tiên trong lịch sử trị vì.
Khi chiến sự đông bắc nổ ra, ông đã nhẫn tâm cắt đứt tiếp tế lương thảo, gián tiếp bức tử thần quân Ngụy Uyên tại Tĩnh Sơn thành nhằm làm suy yếu quốc vận Đại Phụng để tiến hành đại kế biến Trung Nguyên thành nước phụ thuộc của Vu Thần giáo. Sự căm phẫn tột cùng thúc đẩy Hứa Thất An mang Thái Bình Đao trực tiếp giết lên Kim Loan điện, chém nát phân thân Nguyên Cảnh Đế và truyền tống trận chiến ra ngoại ô Nam Uyển. Tại đây, sau khi Trinh Đức Đế dung hợp nguyên thần Hoài Vương trở thành trạng thái chiến đấu đạo võ song tu đỉnh phong, Hứa Thất An đã kích phát toàn bộ sức mạnh của nhất phẩm võ phu, mượn dùng Trấn Quốc Kiếm và anh linh Giám chính chém đứt sáu mươi năm tu vi của ông, kết thúc hoàn toàn triều đại bạo ngược của Nguyên Cảnh Đế trong lịch sử Đại Phụng.
Trinh Đức Đế: Bản thể thực sự đứng sau đoạt xá và khống chế Nguyên Cảnh Đế suốt hai mươi năm cuối đời, lợi dụng ma niệm ô nhiễm và biến Nguyên Cảnh Đế thành một quân cờ phục vụ kế hoạch trường sinh tàn bạo.
Hoài Vương (Trấn Bắc vương): Em trai ruột cùng mẹ sinh ra của Nguyên Cảnh Đế, dũng mãnh si mê võ đạo, là đệ nhất võ phu trấn giữ phương Bắc. Thực chất là phân thân khác của Trinh Đức Đế bị đoạt xá, được Nguyên Cảnh Đế che chở tối đa và giao cho Trấn Quốc Kiếm cùng vương phi đặc thù nhằm phục vụ việc luyện Huyết Đan.
Lạc Ngọc Hành (Nhân tông Quốc sư): Quốc sư Nhân tông Đạo môn sở hữu nhan sắc diễm lệ tuyệt luân mà Nguyên Cảnh Đế ròng rã hai mươi năm tu đạo bên cạnh và khao khát song tu để đạt trường sinh. Tuy nhiên, nàng chán ghét ông và luôn tìm cách né tránh vì biết khí vận của ông không đủ tư cách làm đạo lữ.
Thượng Quan thị (Thượng Quan hoàng hậu): Hoàng hậu Đại Phụng mẫu nghi thiên hạ. Từng có mối tình thanh mai trúc mã với Ngụy Uyên, dẫn đến việc bị Nguyên Cảnh Đế lạnh nhạt, đày vào lãnh cung và dùng làm công cụ khống chế Ngụy Uyên.
Thượng Quan Minh (Quốc cữu): Em trai ruột của Hoàng hậu, kẻ ăn chơi sa đọa đã cưỡng hiếp cung nữ Hoàng Tiểu Nhu dẫn đến việc Hoàng hậu gánh tội thay và bị phế. Sau đó bị Nguyên Cảnh Đế xử trảm.
Trần phi (Trần quý phi): Mẹ đẻ của Thái tử và Lâm An công chúa. Từng là người mật báo vụ Hoàng hậu và Ngụy Uyên đối thực cho Nguyên Cảnh Đế. Về sau vì mưu hại Hoàng hậu trong vụ án Phúc phi mà bị ông giáng vị làm Trần phi.
Phúc phi: Phi tần chính nhất phẩm của Nguyên Cảnh Đế, bị đẩy ngã chết từ trên lầu nhằm hãm hại Thái tử trong một âm mưu tranh ngôi đoạt chức.
Hoài Khánh Công chúa (Trưởng công chúa): Hoàng trưởng nữ có tài hoa xuất chúng và tính cách bá đạo, là đệ tử của Ngụy Uyên. Cô âm thầm nuôi dưỡng thế lực và cuối cùng liên thủ với Hứa Thất An chính biến ép Vĩnh Hưng Đế thoái vị để đăng cơ làm nữ đế Đại Phụng.
Lâm An Công chúa (Nhị công chúa - Phiếu Phiếu): Công chúa được Nguyên Cảnh Đế cưng chiều nhất vì tính cách đỏng đảnh, biết làm nũng và dựa dẫm vào ông. Nàng đem lòng yêu thương Hứa Thất An và được Vĩnh Hưng Đế tứ hôn.
Thái tử (Vĩnh Hưng Đế): Con trai trưởng của Trần quý phi, sau khi Nguyên Cảnh Đế bị chém thì kế vị làm tân đế nhưng bất tài vô năng, cắt đất cầu hòa với Vân Châu nên bị phế.
Tứ hoàng tử (Viêm Thân vương): Con trai của Thượng Quan hoàng hậu, có dung mạo giống Nguyên Cảnh Đế, nhiều dã tâm tranh đoạt ngôi vị thái tử nhưng bất thành.
Ngụy Uyên (Ngụy Công): Đại hoạn quan đứng đầu nha môn Đả Canh Nhân và Đô Sát viện, là "thợ may" giữ vững vương triều Đại Phụng. Giữa Ngụy Uyên và Nguyên Cảnh Đế là mối quan hệ quân thần chế hành, ngoài mặt tôn trọng nhưng bên trong âm thầm triệt tiêu quyền lực và kiêng kị lẫn nhau do ân oán tình ái năm xưa.
Hứa Thất An (Hứa Ngân la): Kẻ dị số mang một nửa quốc vận trong người, được Giám chính đương đại bảo hộ. Ban đầu chỉ là tiểu đồng la bị Nguyên Cảnh Đế chán ghét, nhưng sau này chính Hứa Thất An là người vạch trần tội ác đồ sát Sở Châu của hoàng thất và tự tay chém bay đầu Nguyên Cảnh Đế để rửa hận cho Ngụy Uyên.
Giám chính đương đại (Thiên mệnh sư): Người thủ hộ Đại Phụng tại Quan Tinh lâu. Lão tỏ thái độ bàng quan trước hành vi tu đạo của Nguyên Cảnh Đế nhưng thực chất đã nhìn thấu ông, dùng Hứa Thất An làm quân cờ.
Giám chính đời đầu: Sư phụ của Tát Luân A Cổ, người khai sáng hệ thống thuật sĩ và bị phong ấn dưới Tang Bạc sau khi Võ Tông soán vị.
Hằng Viễn: Tu sĩ nắm giữ mảnh vỡ Địa Thư. Sau vụ án Bình Viễn bá, bị Nguyên Cảnh Đế săn đuổi nhằm bịt đầu mối liên quan đến bí mật năm Trinh Đức thứ hai mươi sáu.
Hoàng Tiểu Nhu: Cung nữ phục vụ hoàng hậu, bị quốc cữu Thượng Quan Minh cưỡng bức dẫn đến mang thai và bị ép sanh non rồi tự sát, oán linh bị oán hận tích tụ dẫn đường cho vụ án Phúc phi.
Hà Nhi: Cung nữ đồng phạm vụ án Phúc phi, đeo pháp khí che giấu khí tức do thế lực sau lưng cung cấp.
Khuyết Vĩnh Tu (Hộ quốc công): Sở Châu Đô chỉ huy sứ sở hữu tước vị thừa kế, đồng phạm đắc lực cùng Trấn Bắc vương tàn sát ba mươi tám vạn dân chúng Sở Châu, sau này bị Hứa Thất An chém đầu tại chợ.
Tào quốc công: Huân quý triều đình, kẻ cấu kết cùng Khuyết Vĩnh Tu bao che tội ác đồ sát Sở Châu, bị Hứa Thất An áp giải ra chợ chém đầu thị chúng.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
thác cương Vietanh
3 năm trước
đại hiền Di Lăng Lão Tổ
Phỏng vấn đại thần Tịnh Vô Ngân: Tình cùng thù lôi kéo cảm xúc.
Thương Nguyên Đồ : Chương Liệt
NHỮNG NHÂN VẬT - SỰ KIỆN LỊCH SỬ ĐƯỢC KIM DUNG CẢI BIÊN TRONG CÁC TÁC PHẨM CỦA MÌNH
Cổ Chân Nhân: Nhân Tổ và Cửu Chuyển Cổ Tôn
Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyền Lục: Tả Quan Nhân
Võ Thần Chúa Tể : Thượng Quan Uyển Nhi
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.