Tại sao tân binh viết một bộ tiểu thuyết 1 triệu chữ lại khó khăn đến vậy? Không biết cách xây dựng cốt truyện, có những kỹ xảo nào?

ĐỗLinh | | 45

Chỉ đạo sáng tác Thông tin

Tại sao tân binh viết một bộ tiểu thuyết 1 triệu chữ lại khó khăn đến vậy? Không biết cách xây dựng cốt truyện, có những kỹ xảo nào?

Nói thật nhé, cái nghề viết văn mạng này, nếu bạn hướng tới con đường làm nghệ thuật trau chuốt từng câu chữ như Vương Gia Vệ, thì đúng là rất khó.

Đừng nói là 1 triệu chữ, có khi 10 vạn chữ bạn cũng chẳng rặn ra được.

Nhưng nếu học theo kiểu của Vương Tinh, làm sao để độc giả thấy "sướng" thì cứ thế mà làm, thì nó cũng giống như áp dụng công thức toán học thôi, chẳng có rào cản gì đâu.

Nói toẹt ra thì chỉ có một tôn chỉ: Hầu hạ độc giả như những vị tổ tông, làm cho họ sướng đến tận cùng.

Độc giả ngoài đời đi làm bị mắng, đi học bị chèn ép, làm gì cũng không thuận lợi, đọc tiểu thuyết của bạn là để thỏa mãn ảo tưởng, nhập vai vào nhân vật chính làm đại ca để ra oai một phen.

Lấy thể loại đô thị trọng sinh mà tôi khá rành ra làm ví dụ, trước tiên cứ vẽ ra một cái đích đến cuối cùng: Nhân vật chính trở thành người số một thế giới, Mã Hóa Đằng, Trương Nhất Minh đều chỉ là đàn em.

Nếu thu nhập ổn ổn, lại muốn câu chữ thêm, thì cứ viết thêm người Atlantis, người cổ đại, người dưới lòng đất, người Neanderthal, người thằn lằn, người khủng long, người ngoài hành tinh, người ở thế giới song song.

Giữa điểm xuất phát và điểm kết thúc cứ chia nhỏ thành từng câu chuyện nối tiếp nhau, từ từ nhích tới đích.

Những câu chuyện nhỏ này bạn đừng có dại mà đi miêu tả quá trình khởi nghiệp thực tế hay độ khó của nó, thứ nhất là bạn cũng chưa từng làm bao giờ, tra tư liệu và sắp xếp logic rất mệt mỏi.

Quan trọng hơn là đa số độc giả cũng chẳng bận tâm đến điều đó, cái họ quan tâm là trải nghiệm cảm xúc phải sướng, sự bù đắp tâm lý phải đủ đầy.

Có nhiều nhân vật phụ bảo nhân vật chính là đại ca, thì hắn chính là đại ca.

Có nhiều đại lão bảo nhân vật chính là người giàu nhất, thì hắn chính là người giàu nhất.

Câu chuyện là viết về con người, viết về sự thay đổi trong các mối quan hệ, viết về việc nhân vật chính hành động và phản ứng của các nhân vật phụ.

Độc giả nhập vai vào nhân vật chính, thích nhìn thấy thái độ của những nhân vật phụ xung quanh thay đổi chóng mặt, từ chỗ "mắt chó nhìn người thấp" chuyển sang quỳ liếm gọi ông nội. Tóm lại, ngoài đời thiếu cái gì thì trong truyện bù đắp cái đó, cho gấp 100 lần, gấp 10000 lần, làm cho độc giả sướng rơn!

Dựa theo tháp nhu cầu Maslow thì nhu cầu là rất nhiều.

Độc giả thích nhất là trải nghiệm cảm giác được tôn trọng, được tâng bốc lên tận mây xanh, hưng phấn lên là họ ném tiền thưởng (donate) cho bạn ngay.

Nên mỗi câu chuyện nhỏ bắt buộc phải sắp xếp tình tiết "trang bức vả mặt" (thể hiện ra oai và đánh thẳng vào mặt kẻ khinh thường mình), để độc giả trút hết bực dọc, tiện thể xây dựng hình tượng cho nhân vật chính và tăng độ hảo cảm của nhân vật phụ.

Nhân vật chính phải có "bàn tay vàng" (vũ khí/kỹ năng bí mật), tốt nhất là loại có thể thăng cấp trưởng thành, hoặc nếu có cảm hứng thì tự nghĩ ra cũng được.

Thiết lập cố định của nhân vật chính là bình thường không gây sự, nhưng có chuyện thì tuyệt đối không sợ, ai chọc vào hắn, ai chọc vào bạn bè và người thân của hắn thì hắn đánh kẻ đó. Thiết lập này là an toàn nhất.

Các diễn viên khác trong mỗi câu chuyện cũng chẳng cần nghĩ nhiều, cứ 4 loại mà xài đi xài lại.

Loại một là người tốt, thân thiện với nhân vật chính, lúc nhân vật chính bị chà đạp thì đứng ra bênh vực, có thể là đấu khẩu hoặc động thủ luôn.

Loại hai là kẻ xấu, chuyên mò đến kiếm chuyện ra oai, càng làm nết càng tự tìm đường chết.

Loại ba là người công cụ, chuyên xuất hiện để nhận diện nhân vật chính, đương trường cúi đầu, đương trường gọi ông nội, chủ yếu đóng vai trò tung hứng làm bệ đỡ.

Phần còn lại toàn là quần chúng gió chiều nào che chiều ấy, ban đầu hùa theo chà đạp nhân vật chính, sau khi tình thế lật ngược thì hùa theo chấn động ngỡ ngàng, thuần túy để làm nền tạo không khí.

Đừng thấy mỗi câu chuyện nhỏ nội dung khác nhau, thực chất bộ khung xương chỉ có một.

Bước đầu tiên: Khởi. Cốt lõi là kẻ xấu nhảy ra kiếm chuyện, trước tiên phải để độc giả ôm một cục tức.

Ví dụ như đi họp lớp, nhân vật chính ăn mặc bình thường, một tên phú nhị đại (thiếu gia giàu có) vừa lên đã giở giọng mỉa mai, chê bai hắn nghèo, sống thảm hại.

Bước thứ hai: Thừa. Cốt lõi là kẻ xấu tìm đường chết đến cùng, đẩy cơn giận lên đỉnh điểm.

Ví dụ có vài bạn học hùa theo, bảo nhân vật chính mau nhận thua đi, tên phú nhị đại càng thêm phách lối. Lúc này hoa khôi của lớp hoặc anh em tốt đứng ra nói đỡ cho nhân vật chính, kết quả bị sỉ nhục lây.

Vừa khéo lúc này có một nhân vật lớn xuất hiện, tất cả đều tưởng là đến giúp tên phú nhị đại, cục tức lúc này kìm nén đến cực điểm.

Bước thứ ba: Chuyển. Chính là tung "bàn tay vàng", khoe thực lực, vả mặt liên hoàn, sướng từng tầng từng lớp.

Kết quả phía sau nhân vật lớn lại là một nhân vật siêu lớn, vị siêu lớn này vừa thấy nhân vật chính liền đương trường cúi gập người gọi ông nội, tự tát vào mặt mình.

Toàn trường tĩnh lặng trong chớp mắt, ai nấy đều tê dại.

Nhân vật chính nhẹ nhàng buông một câu, bảo việc hợp tác với công ty nhà tên phú nhị đại từ nay chấm dứt.

Tên phú nhị đại vừa nãy còn ngang ngược, tiếp đó là ngơ ngác, rồi hoảng loạn, cuối cùng quỳ rạp xuống cầu xin.

Đám bạn học ba phải kia lập tức trở cờ, quay sang mắng chửi phú nhị đại, vả mặt từng lớp từng lớp, càng sướng càng tốt.

Bước thứ tư: Hợp. Chính là thu nhận lợi ích, tiện thể dẫn ra một câu chuyện mới.

Ông chủ siêu lớn chủ động sấn tới bàn chuyện hợp tác, hoa khôi lớp chủ động xin kết bạn Wechat, bạn học ai cũng muốn đi theo làm đàn em cho nhân vật chính.

Phần kết cứ quăng bừa một cái "móc nối", ví dụ nhân vật chính nhận được một cuộc điện thoại, hoặc tivi phát một bản tin, câu chuyện tiếp theo tự nhiên sẽ được nối vào.

Mỗi câu chuyện bắt buộc phải đạt được hai điểm: Thứ nhất là sự đảo ngược hoàn cảnh của nhân vật chính, từ một kẻ hình không ai để ý biến thành ông trùm ngầu nhất toàn trường, phải lật đổ nhận thức của tất cả mọi người.

Thứ hai là sự đảo ngược thái độ của nhân vật phụ, độ chênh lệch càng lớn càng thú vị.

Câu chuyện không thể chỉ lo ra oai, mà còn phải có ích cho mạch truyện chính.

Ví dụ như vụ hợp tác siêu lớn kia, có thể giúp nhân vật chính tiến thêm một bước về đích, cũng có thể là một cái hố khiến hắn lùi lại vài bước.

Tuyến nhân vật và tuyến tình cảm cũng phải được thúc đẩy, độ hảo cảm phải có sự thay đổi.

Ví dụ hoa khôi có thể vào công ty của nhân vật chính, có thể làm bạn gái, cũng có thể biến thành đối thủ.

Tên phú nhị đại về sau cũng có thể thu nhận làm đàn em, cha của hắn có thể làm phản diện lớn về sau.

Chuyện gì cũng có thể xảy ra, dù sao áp lực đăng bài hằng ngày cũng lớn, nghĩ xa thế làm gì, cứ đào hố trước đã rồi tính.

Trong câu chuyện hiện tại, bọn họ chủ yếu vẫn là khán giả chứng kiến nhân vật chính ra oai.

Những người này về sau đều có thể lấy ra xài lại, một dàn nhân vật khai thác nhiều lần, càng viết càng thuận tay.

Căn bản không cần mỗi lần câu chuyện mới lại phải vắt óc nghĩ ra nhân vật mới toàn bộ, phần lớn diễn viên là lôi vai cũ ra đổi thân phận rồi dùng tiếp, vừa đỡ mất công nghĩ thiết lập, vừa tạo được sự trưởng thành thay đổi, một công đôi việc.

Nói về kẻ xấu đi, cái tên phú nhị đại nhảy nhót lần này, sau khi bị vả mặt đừng vứt xó luôn, lần sau có thể cho các thể loại họ hàng anh em của hắn ra tìm cách trả thù, làm một con Boss nhỏ giai đoạn giữa.

Đợi đến khi cơ ngơi nhà hắn bị nhân vật chính đánh sập, lại để tên phú nhị đại này quay sang đầu quân cho nhân vật chính, làm một tay sai ngoan ngoãn.

Đến giai đoạn sau quen thuộc rồi, còn có thể làm "đôi găng tay" cho nhân vật chính, những việc dơ bẩn khó mệt không tiện ra mặt cứ giao cho hắn.

Từ kẻ thù không đội trời chung ban đầu biến thành người nhà, độc giả sẽ có cảm giác thành tựu cực kỳ mạnh mẽ.

Người tốt cũng tương tự, ví dụ hoa khôi lần này, lần sau có thể viết cô ấy vào công ty nhân vật chính làm trợ lý, rồi trưởng thành thành quản lý cấp cao nòng cốt.

Nếu muốn tạo chút mâu thuẫn cốt truyện, cũng có thể viết cô ấy bất đồng quan điểm với nhân vật chính, quay sang thành đối thủ.

Những người công cụ dùng để nâng tầm nhân vật chính lại càng khỏi phải nói.

Lần này là đại lão giới kinh doanh, lần sau mượn mối quan hệ của ông ta, dẫn nhân vật chính vào giới thượng lưu cao cấp hơn.

Về sau nữa đại lão cấp tỉnh lại chắp mối, dẫn nhân vật chính vào giới thủ đô, từng tầng từng tầng bắc thang đi lên.

Cảm giác sự nghiệp của nhân vật chính thăng cấp sẽ tự nhiên được hình thành.

Ngay cả NPC cũng có thể lôi ra dùng lại, ví dụ như tên bạn học từng hùa theo mỉa mai nhân vật chính năm xưa, lần sau có thể viết hắn đến công ty nhân vật chính phỏng vấn, may mắn trúng tuyển, rồi phát hiện ông chủ lớn lại chính là gã thanh niên nghèo mình từng khinh bỉ, lại bị chấn động thêm lần nữa.

Kiểu người quen cũ liên tục chứng kiến nhân vật chính ngầu lòi thế này, mang lại cảm giác sướng hơn nhiều so với việc dùng người qua đường mới toanh.

Còn vài điểm then chốt phải nhớ kỹ, không là sụp đổ ngay.

Thứ nhất, đừng để nhân vật chính phải chịu uất ức quá lâu, nhún nhường tầm một chương là đủ rồi, lúc nào cần lật ngược thì lật ngay, uất ức nhiều quá độc giả chạy mất dép.

Thứ hai, phản diện tự tìm đường chết phải có lý do, hắn ngông cuồng là vì thật sự không biết nhân vật chính lợi hại, là do chênh lệch thông tin, chứ không phải là đồ ngu đần thuần túy, nếu không thì vả mặt cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Thứ ba, ra oai thì phải nói ít làm nhiều, đừng để nhân vật chính tự mồm bô bô mình giỏi cỡ nào, mà phải dựa vào hành động, dựa vào phản ứng của người xung quanh để thể hiện. Đại lão cúi đầu, phản diện quỳ gối, người qua đường hít hà khí lạnh... những thứ đó hiệu quả hơn một vạn câu nhân vật chính tự khoe.

Thứ tư, vả mặt xong chỉ mới tính là đạt điểm qua môn, bắt buộc phải có thu hoạch phụ, bao gồm các mối quan hệ, tài nguyên, cơ hội, tình cảm, danh tiếng v.v., tóm lại là phải vớt vát được thứ gì đó, cho dù có chịu chút thiệt thòi nhỏ ở phương diện nào đó, thì tổng thể vẫn phải là lời to.

Với bộ khuôn mẫu này, thì khó ở chỗ nào cơ chứ?

Cứ hoán đổi một chút là sản xuất vô hạn rồi còn gì?

Cái khung Khởi-Thừa-Chuyển-Hợp giữ nguyên, bối cảnh, mâu thuẫn, mánh lới bên trong thay đổi hết, chẳng phải lại là một câu chuyện hoàn toàn mới sao?

Ví dụ như đổi bối cảnh, cứ chỗ nào có người tụ tập là áp dụng được.

Tôi chém bừa vài cái nhé: Buổi đấu giá, mua xe ở showroom, mua nhà ở phòng kinh doanh, đám cưới bạn học, về quê ăn Tết thăm họ hàng, tiệc sinh nhật, team building công ty, liên hoan phòng ban, họp phụ huynh, phòng gym, quán hot trend mạng, bốc số khám bệnh ở bệnh viện, buổi xem mắt, đi ăn lẩu ăn xiên nướng, phòng chờ sân bay, đi tàu cao tốc, ra quán net chơi game, chơi bóng trên sân, học lái xe, cửa hàng đồ hiệu, xem triển lãm ô tô, hội chợ bất động sản, hội chợ việc làm, phỏng vấn, tiệc tất niên công ty, hội nghị đấu thầu dự án, họp báo ra mắt sản phẩm mới, fan meeting, bày sạp chợ đêm, đổ xăng ở trạm, giành chỗ đỗ xe trong bãi, du lịch khu thắng cảnh, tắm suối nước nóng......

Loại hình mâu thuẫn cũng có thể đổi, tức là vả mặt vì lý do gì, cái này càng nhiều trò hơn.

Khoe giàu bị vả mặt, bắt nạt chốn công sở, bị đồng nghiệp chèn ép, họ hàng so bì, tình địch, giành tài nguyên, giành dự án, phân biệt bằng cấp, phân biệt vùng miền, phân biệt nghề nghiệp, phân biệt tuổi tác, phân biệt giới tính, phân biệt xuất thân, phân biệt quan hệ, phân biệt chức vụ, thi xem ai giàu hơn để khoe khoang, thi xem ai hiểu biết hơn để ra oai, dùng kỹ thuật áp đảo, dùng miệng lưỡi chửi xéo, lấy thân phận đè người, lấy quyền lực ức hiếp, chen ngang cãi nhau, giành ghế, giành chỗ đỗ xe, giành đơn hàng, giành khách hàng, giành suất, giành gái, cướp công, đổ vỏ, hãm hại, tung tin đồn nhảm, bóc phốt, cố ý kiếm chuyện, ăn vạ, chó cậy thế chủ, ỷ lớn hiếp bé, mạnh hiếp yếu, chê nghèo yêu giàu, mắt chó nhìn người thấp, giậu đổ bìm leo, qua cầu rút ván, gió chiều nào che chiều ấy......

Cứ lướt Tiktok lướt video ngắn bừa đi, chục cái thì chuyện nhỏ, hàng trăm cái cũng không đếm xuể, đổi một cái mâu thuẫn là lại có câu chuyện mới.

Tiếp đến là bám trend (đu trend) lồng ghép sự kiện nóng, độc giả xem thấy quen thuộc, lại cảm thấy bạn gần gũi thực tế.

Lướt bảng xếp hạng hot của Tiktok và Zhihu mỗi ngày, có trend mới sự kiện mới ra thì bạn cứ thay vào là xong.

Ví dụ như vụ đùi ngỗng Thanh Hoa gần đây, xe phân khối lớn của Trương Tuyết, dầu ăn mấy chục năm của quán gà rán, thật sự là dùng không hết tài nguyên.

Còn một trò nữa là sao chép các tình tiết kinh điển, những danh lăng thắng cảnh quen đến không thể quen hơn trong phim ảnh, phim truyền hình, anime, tiểu thuyết, cứ đổi bối cảnh đổi thân phận rồi dùng trực tiếp.

Cốt lõi bên trong toàn là giả heo ăn thịt hổ cộng với lật ngược thân phận, đổi cái vỏ ngoài là độc giả căn bản không nhận ra đây là khuôn mẫu, lại còn thấy cực kỳ sướng.

Ví dụ như thi nấu ăn trong Thực Thần đổi thành đấu thầu thương mại thi phương án, Cao Tiến xuất hiện trong Thần Bài đổi thành nhân vật chính lên sàn, toàn trường chớp mắt im phăng phắc.

Đại hội võ thuật của Bi Rồng, toàn bộ nhịp điệu cốt truyện ở hành tinh Namek, kỳ thi Chuunin của Naruto, Pain phá hủy Làng Lá, trận đại chiến Sannoh của Slam Dunk v.v. và v.v.

Những tình tiết kinh điển này nhiều vô số kể, cứ lướt Tiktok xem mấy video tóm tắt phim một hơi, chọn một cái đổi bối cảnh là xài được.

Bạn lấy những loại này ra tổ hợp sắp xếp lại, áp vào cái khuôn Khởi-Thừa-Chuyển-Hợp, đừng nói 1 triệu chữ, viết 10 triệu chữ cũng dư sức.

Một câu chuyện ra oai xong, phải có một hai chương để hòa hoãn, thu thập tài nguyên quan hệ, dọn đường cho nhân vật mới, chôn chút phục bút nhỏ, rồi lại ấp ủ mâu thuẫn tiếp theo.

Cuối cùng đừng có chỉ cắm đầu viết từng câu chuyện ra oai nhỏ nhặt, đừng quên mạch truyện chính. Lợi ích lấy được sau mỗi lần vả mặt trong từng câu chuyện đều phải hướng tới mục tiêu cuối cùng là trở thành người số một thế giới.

Từ nông thôn lên huyện, từ huyện lên thành phố, từ thành phố lên tỉnh, từ tỉnh ra toàn quốc, rồi đến châu Á, rồi ra toàn thế giới, rồi ra ngoài hành tinh, tóm lại là lên từng nấc thang một.

Khúc giữa thêm chút giằng co, tiến độ có tiến có lùi, sự thay đổi trong quan hệ nhân duyên có tốt có xấu, lúc chịu thiệt thòi ắt phải có nhân vật phụ hết lòng ủng hộ để tạo giá trị cảm xúc, vả mặt xong ắt phải có nhân vật phụ ở nhiều tầng lớp nâng tầm nhân vật chính.

Thế nào là "Ba chương hoàng kim" thực sự?

Hoàng (Vàng/Gái): Phải có gái phối hợp để nhân vật chính ra oai, lúc nhân vật chính chịu thiệt gái phải ủng hộ vô điều kiện, lúc nhân vật chính ngầu lòi gái ngoài việc chúc mừng còn phải lo lắng cây to đón gió.

Kim (Vàng/Bàn tay vàng): Phải có bàn tay vàng phục vụ cho nhân vật chính ra oai, tốt nhất là loại có thể trưởng thành, có hiệu ứng tạo độ tương phản.

Tam (Ba): Ít nhất ba khán giả chứng kiến nhân vật chính ra oai, ít nhất ba phản ứng khác nhau, sự đối lập càng lớn mùi vị càng chuẩn.

Chương: Mỗi chương nếu không đang ra oai thì cũng đang ấp ủ để ra oai.

Những cái trên đều là vĩ mô.

Áp dụng vào vi mô, cụ thể đến từng chương, từng bối cảnh, hãy dùng nhịp điệu "kích thích - phản ứng" để lấp đầy nội dung bối cảnh.

  1. Kích thích bắt nguồn từ sự thay đổi, có yếu tố bên ngoài, đây là sự thay đổi do nhân vật chính cảm nhận được.

Ví dụ như khai giảng, tân sinh viên nườm nượp, ăn mặc tươm tất, có đàn anh chủ động giúp nữ sinh xách hành lý, nhưng chẳng mấy ai để ý nhân vật chính, đa phần là ngó lơ, lúc này có người chỉ trỏ nhân vật chính bảo tên đó nghèo thật.

Cũng có yếu tố bên trong, ví dụ nhân vật chính đột nhiên nghĩ đến điều gì đó trong lòng.

  1. Tiếp đó là phản ứng vô thức của nhân vật chính, ví dụ như không có phản ứng gì, ví dụ như coi thường, ví dụ như lòng bàn tay lạnh toát, đây là vô thức, không kiềm chế được.
  2. Tiếp đó là khạc nhổ (nhả rãnh) trong lòng, thường ở đây có thể tung thế giới quan, tung bàn tay vàng, đây là hoạt động tâm lý chủ động.
  3. Động tác tay chân, đây là hành động cụ thể.
  4. Lời nói cửa miệng, cái này khỏi giải thích nhé.

Trong đó 1 là kích thích từ ngoại cảnh hoặc nội tâm.

2-3-4-5 là các phản ứng tiếp theo, thứ tự có thể điều chỉnh và thêm bớt tùy tình hình thực tế.

Một quy trình kích thích - phản ứng kết thúc, toàn bộ sẽ làm thành một kích thích mới, nhân vật phụ đưa ra phản ứng.

Nhân vật phụ phản ứng xong, có thể là nhân vật chính phản ứng lại hoặc nhân vật phụ khác phản ứng.

Cần lưu ý là góc nhìn (POV) thông thường trong một bối cảnh là không thay đổi,

Phản ứng của nhân vật không nằm trong góc nhìn chính chỉ có 4 và 5, đừng viết hoạt động tâm lý, điều này sẽ làm nhảy góc nhìn gây mất tập trung.

Thế nên hoạt động tâm lý của bọn họ phải dùng động tác, biểu cảm, phản ứng cơ thể để thể hiện, nhân vật mang góc nhìn chính nhìn thấy trước, rồi mới phán đoán xem đó là tâm lý gì.

Đây chính là nhịp điệu (beat).

Cảm giác của nhịp điệu đừng để không có sự thay đổi, kích thích cố gắng phải tạo ra một phán đoán được mất, tốt xấu đối với nhân vật chính hoặc độc giả.

Phản ứng cũng tương tự như vậy.

Sự âm dương tốt xấu được mất này phải xen kẽ nhau.

Ví dụ nhân vật chính nhận kích thích âm (tiêu cực), thì phải nối tiếp bằng phản ứng của 3 loại nhân vật phụ, âm dương khác nhau, có thể là NPC âm, nhân vật phụ 1 âm, nhân vật phụ 2 dương rực rỡ.

Nguyên tắc là không được bằng phẳng, cũng không được toàn âm hoặc toàn dương, phải không ngừng cọ xát, kích thích độc giả.

Cụ thể bạn có thể mổ xẻ một cuốn sách bạn thích, phân tích 2-3 chương là hiểu ngay.

Bạn nói xem, 1 triệu chữ có khó không?

Một câu chuyện, nhịp độ nhanh thì 3 vạn chữ, bình thường 5 vạn, chậm một chút thì 10 vạn, xoay vòng 10 cái hoặc 33 cái chẳng phải là đủ rồi sao?

Giả sử nhân vật chính của tôi là sinh viên mới nhập học, có khi chưa đầy một tháng đã bịa ra được hàng chục câu chuyện rồi, nào là học quân sự, liên hoan, giao lưu ký túc xá, đánh bóng rổ, đi ăn đêm... Chuyện đi học cứ lấy bừa vài cái ra mà áp vào, tổng thể mới chỉ là bước khởi đầu thôi.

Nói tóm lại thật sự chẳng có gì khó khăn cả, cũng đừng cảm thấy cách viết này thấp kém (low).

Đừng có lúc nào cũng ôm mộng viết ra kiệt tác kinh điển lưu truyền muôn đời, cứ ngoan ngoãn cung cấp giá trị cảm xúc cho độc giả là được.

Đời thực đã không sung sướng gì, đọc cuốn sách mà còn không sướng nữa thì định làm loạn à?

Độc giả sướng thì mới chịu bỏ tiền, có một số độc giả xem ngán rồi thì bạn cũng đừng bận tâm, người này không xem có khối người khác xem.

Đa số độc giả thực ra chẳng muốn xem tác phẩm văn học vĩ đại gì đâu, có thể làm cho họ xem thấy sướng, thỏa mãn được giá trị cảm xúc của họ, là đã đỉnh lắm rồi.

Trên Khởi Điểm (Qidian) mấy thể loại sảng văn kiểu này nhiều vô kể, tác giả kiếm cơm bằng cách này ít nhất cũng vài trăm người.

Cứ dựa vào bộ khuôn mẫu này mà sản xuất hàng loạt, rất nhiều người có thể viết lên đến cấp LV5.

Nếu không tự tin, cùng lắm thì bạn sang Phiên Gia (F番茄) viết trước, thế cũng mạnh hơn đám vô danh tiểu tốt viết dở tệ bên đó rồi chứ gì?

Tổng kết lại nhé?

Về vĩ mô, một mục tiêu lớn xa vời vợi.

Chi tiết hơn một chút, rất nhiều câu chuyện ra oai nối đuôi nhau.

Chi tiết hơn nữa, dùng kích thích - phản ứng lấp đầy bối cảnh, bối cảnh lấp đầy chương truyện.

Ở đây tôi lấy đại thần ra làm ví dụ, vẫn dùng bộ Trừng Hồng Niên Đại, khuyên các bạn nên tìm đọc thử, tôi cày không dưới 10 lần rồi đấy, Hiệu Trưởng (tác giả Kiêu Kỵ Giáo) thật sự quá đỉnh.

Chúng ta hãy học xem câu chuyện đầu tiên ở phần mở đầu và cốt truyện chuyển tiếp đã ra oai như thế nào.

Câu chuyện đầu tiên từ chương 1-4, nội dung đại khái là từ lúc Binh vương về nhà, đến lúc làm bảo vệ thì kết thúc.

Khúc giữa bao gồm kẻ xấu nhảy ra kiếm chuyện, ra oai vả mặt, thu được lợi ích, có kiểm soát nhịp độ, có chôn phục bút, có các nhân vật không ngừng lên đài ra mắt.

Chúng ta sẽ đối chiếu từng bối cảnh một.

Một nhịp điệu (beat) của bối cảnh thể hiện sự cụ thể hóa của một loại cảm xúc, đa phần là qua lại lẫn nhau, số ít có thể là trần thuật, có lẽ chỉ là anh một câu tôi một câu, có lẽ là giằng co lôi kéo rất nhiều.

Thế nên nhịp điệu nhiều, chứng tỏ cảm xúc thay đổi nhiều hơn và mãnh liệt hơn, thường là cao trào, nhìn chung nội dung sẽ khá sướng.

Từ trạm xe lửa đến đường về nhà

Tóm tắt bối cảnh: Rạng sáng, Lưu Tử Quang bước ra khỏi trạm xe lửa thành phố Giang Bắc, đi bộ về nhà dưới ánh đèn đường. Tám năm không về, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Dọc đường thấy một bà cô lao công cực nhọc nhặt rác, anh nhận ra đó là mẹ và cất tiếng gọi, hai mẹ con nhận nhau, ôm đầu khóc nức nở. Trời sáng, Lưu Tử Quang giúp mẹ kéo xe rác về nhà.

4 nhịp: Về nhà, mẹ con đoàn tụ, đưa ra mục tiêu, bảo vệ tình thân.

Tại nhà ở Cao Thổ Pha

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang giúp mẹ kéo xe rác về căn nhà ở khu ổ chuột, phát hiện nhà vẫn như cũ, phòng ngủ của mình vẫn giữ nguyên. Mẹ định nhóm lò nấu cơm, Lưu Tử Quang hỏi cha đâu. Mẹ gọi điện thoại mới biết cha bị người ta đánh trọng thương khi làm ca đêm ở Chí Thành Hoa Viên, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện, mẹ lo lắng đến rụng rời tay chân. Lưu Tử Quang điềm tĩnh nói có con đây, hai mẹ con mang tiền đến bệnh viện.

3 nhịp: Gia cảnh bần hàn, thể hiện tình thân, sự kiện kích thích xuất hiện, cha bị đánh.

Khoa cấp cứu bệnh viện

Tóm tắt bối cảnh: Mẹ con Lưu Tử Quang bắt taxi đến khoa cấp cứu bệnh viện số 1 thành phố. Đồng nghiệp của cha là Lão Trương, Lão Lý đang ở đó, kể lại cha bị đánh vì khuyên can chiếc xe BMW tiến vào khu dân cư, gãy tay. Hung thủ lái xe BMW màu vàng sâm panh, ở tòa nhà số 16, hai vợ chồng rất dữ dằn. Lưu Tử Quang lửa giận ngút trời, bảo mẹ ở lại trông chừng, tự mình đi trả thù.

3 nhịp: Đồng nghiệp của cha cung cấp thông tin then chốt, nhân vật chính chuẩn bị động thủ.

Tòa nhà 16 Chí Thành Hoa Viên

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang đến dưới lầu số 16, nhìn thấy chiếc BMW X5 màu vàng sâm panh, thực chất là xe Shuanghuan SCEO độ lên, ngang ngược chiếm hai chỗ đỗ xe. Anh đập xe dụ tên béo tầng 8 xuống, rồi lên lầu bấm chuông. Tên béo mở cửa, Lưu Tử Quang lôi hắn ra đánh tơi bời, giẫm nát mắt cá chân phải, bẻ gãy cánh tay phải, cảnh cáo hắn mang tiền đến bệnh viện. Tên béo ngất lịm, mụ vợ đanh đá sợ ngây người. Lưu Tử Quang rời đi, tên béo tỉnh lại bảo vợ đừng báo cảnh sát, gọi điện cho Cường Tử.

8 nhịp: Ra oai, sấm rền gió cuốn, hữu dũng hữu mưu.

Trước cửa phòng cấp cứu

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang đứng ngoài phòng cấp cứu, qua lớp kính nhìn người cha bị thương, trong lòng ngậm ngùi vì cha đã già yếu. Khóe mắt anh ươn ướt nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng. Cô y tá nhỏ bị anh thu hút, mời anh vào trong.

3 nhịp: Bắt đầu nhận lợi ích, tình cảm cha con, thu hút nữ chính.

Trong phòng cấp cứu (Giao tiếp với cha mẹ)

Tóm tắt bối cảnh: Cha gặp lại đứa con xa cách tám năm, giàn giụa nước mắt. Mẹ an ủi và báo tin công ty đã hỗ trợ 200 tệ tiền thăm hỏi. Cô y tá nhỏ an ủi nói vết gãy xương không nghiêm trọng. Lưu Tử Quang cảm ơn cô y tá, cô y tá đỏ mặt bỏ chạy.

2 nhịp: Tiếp tục nhận lợi ích, cả nhà đoàn tụ, tiếp tục thu hút nữ chính.

Trong phòng cấp cứu (Lưu manh xông vào)

Tóm tắt bối cảnh: Một chiếc Mazda 6 dừng lại, bốn tên lưu manh ngông nghênh bước xuống, Cường Tử đạp cửa xông vào, đòi tìm người bảo vệ được đưa tới từ Chí Thành Hoa Viên. Cô y tá cản lại thì bị quát lùi. Cường Tử nhận ra Lưu Tử Quang, ra lệnh đánh người. Mẹ đẩy Lưu Tử Quang giục mau chạy. Lưu Tử Quang an ủi cha mẹ xong, trong vòng mười giây dùng cước pháp hạ gục ba tên.

4 nhịp: Ra oai, dọn dẹp viện binh do tên béo gọi đến, nhận lợi ích, các em y tá đều sững sờ chấn động.

Nhà vệ sinh

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang túm cổ Cường Tử lôi vào nhà vệ sinh, ép hỏi bối cảnh. Cường Tử khai là giang hồ khu Đê Bắc. Lưu Tử Quang tát vào mặt, biết được là do tên béo chỉ đạo. Lưu Tử Quang tống tiền 1 triệu, đồng thời bẻ cong ống nước mạ kẽm uy hiếp. Cường Tử lôi ra sáu bảy ngàn tệ, Lưu Tử Quang cướp lấy tiền và chìa khóa xe Mazda 6, bắt Cường Tử đem tiền chuộc xe, rồi thả cho Cường Tử cút.

4 nhịp: Tiếp tục ra oai, nhận lợi ích tiền bạc.

Phòng cấp cứu (Cảnh sát đến và xử lý)

Tóm tắt bối cảnh: Cường Tử vừa ra khỏi nhà vệ sinh thì chạm mặt một nam một nữ cảnh sát. Nữ cảnh sát hỏi ai đánh nhau, cô y tá thừa nhận đã báo cảnh sát. Lưu Tử Quang nói không có ai đánh nhau, bọn họ đến để gửi tiền viện phí. Viên cảnh sát già nhận ra cha của Lưu Tử Quang, và cũng nhìn ra sự việc đã được giải quyết, bèn dẫn nữ cảnh sát rời đi. Lưu Tử Quang đưa bảy ngàn tệ cho cha mẹ, lại rút thêm năm ngàn đưa y tá nộp vào tài khoản, một ngàn làm tiền boa (bị từ chối). Y tá đỏ mặt giúp đi nộp tiền.

3 nhịp: Dẫn dắt nhân vật mới, mở rộng tuyến truyện.

Tường ngoài bệnh viện / Bãi đỗ xe (Cường Tử gọi viện binh và cách đối phó của Lưu Tử Quang)

Tóm tắt bối cảnh: Cường Tử ở tường ngoài bệnh viện gọi điện cho Vĩ Ca mang hai chục người tới. Lưu Tử Quang đột nhiên xuất hiện, cướp điện thoại và tẩn cho Cường Tử một trận, sau đó nghe điện thoại của Vĩ Ca bảo bọn họ xuống bãi đỗ xe. Lưu Tử Quang đồng thời gọi 110 báo cảnh sát có người mang hung khí đánh nhau, sau đó tắt máy. Các y tá nhìn thấy anh bình tĩnh bày mưu tính kế, càng thêm sùng bái.

3 nhịp: Đánh đứa nhỏ dụ đứa già ra, chuẩn bị ra oai, trí dũng song toàn, làm phong phú hình tượng, nhận lợi ích điện thoại di động.

Bãi đỗ xe (Viện binh đến nơi)

Tóm tắt bối cảnh: Hai chiếc xe Jinbei phóng như bay vào bệnh viện, phanh gấp dừng lại, cửa xe mở tung, hai chục gã đàn ông ở trần, tay lăm lăm tuýp sắt, xích sắt, dao dưa hấu nhảy xuống.

1 nhịp: Chôn móc nối, mâu thuẫn leo thang.

Bãi đỗ xe bệnh viện (Chịu đòn và cảnh sát đứng xem)

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang chủ động bước đến chỗ hai chục tên lưu manh cầm hung khí, bảo xe bị tịch thu rồi đòi tiền. Đám lưu manh quây vào đánh hội đồng, anh vận công chịu đựng không đánh trả. Các y tá lo lắng. Cảnh sát Lão Vương và Tiểu Hồ ngồi trong xe bên kia đường, Lão Vương muốn đợi anh đánh trả rồi mới bắt, Tiểu Hồ không nhịn được bật còi hú, đám lưu manh bỏ chạy tán loạn. Lưu Tử Quang nằm vật ra đất, y tá khiêng anh vào phòng cấp cứu.

4 nhịp: Ra oai đi ngược lối mòn (phản sáo lộ), cố tình chịu đòn gài bẫy Tiểu Hồ.

Phòng cấp cứu và Bãi đỗ xe (Vết thương ngoài da và Lấy xe)

Tóm tắt bối cảnh: Y tá cởi áo Lưu Tử Quang ra, phát hiện chỉ là vết thương ngoài da. Lưu Tử Quang bỗng nhiên ngồi dậy hỏi cảnh sát đi chưa, y tá kinh ngạc. Anh bảo được massage sướng quá nên chợp mắt một lát, xin y tá đừng kể cho người nhà. Rời đi xong đến bãi đỗ xe, chui vào chiếc Mazda 6, thấy tên Tôn Vĩ trên giấy đăng ký xe, cười nhạt: Vĩ Ca, mày xui xẻo rồi. Lùi xe drift ra khỏi bệnh viện.

4 nhịp: Trải đệm, chuẩn bị đi ra oai.

Trạm xe buýt (Đón Phương Phỉ về nhà)

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang lái xe ra khỏi bệnh viện, dừng lại ở trạm xe buýt, chào hỏi cô y tá nhỏ cấp cứu (Phương Phỉ) đang đợi xe. Phương Phỉ nhận ra anh, lên xe. Anh phóng xe bạt mạng đưa cô về nhà, dọc đường vi phạm luật giao thông liên tục, đoạn đường mất một tiếng chỉ chạy trong chưa đầy hai mươi phút.

3 nhịp: Cảnh ái muội (tình cảm mập mờ), điều chỉnh nhịp độ.

Nhà Phương Phỉ (Vá áo, thay đồ, mời khách)

Tóm tắt bối cảnh: Nhà Phương Phỉ ba phòng ngủ một phòng khách, Lưu Tử Quang tự nhiên bước vào. Phương Phỉ pha trà, Lưu Tử Quang cau mày (trà không đủ ngon). Phương Phỉ giúp anh vá chiếc áo vest rách (loại cúc cài chéo vải polyester, hàng tồn kho từ thập niên 90). Lưu Tử Quang nhìn ra ngoài cửa sổ xem bọn trẻ con nô đùa, ánh mắt u buồn sâu thẳm. Phương Phỉ đoán chắc anh là người có quá khứ. Vá xong, Phương Phỉ lấy áo vest của cha ra cho anh mặc. 12 giờ trưa, Lưu Tử Quang mời đi ăn, Phương Phỉ đề nghị quán mì kéo, anh nằng nặc đòi đến tửu lâu.

7 nhịp: Ra oai, dùng góc nhìn của nhân vật phụ để phác họa nhân vật chính ngoài tài đánh nhau ra thì những mặt khác cũng rất đỉnh.

Bệnh viện (Ăn cơm cùng cha mẹ)

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang lái xe về bệnh viện, cha mẹ vẫn chưa ăn cơm đang đợi anh. Anh mở hộp cơm ra, cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên đầu tiên. Sau đó anh lại lái xe ra ngoài, đi tìm chủ nhân chiếc Mazda 6 Tôn Vĩ.

2 nhịp: Cung cấp thông tin, trải đệm, chuẩn bị ra oai.

Quán bar Candy (Tìm kẻ thù, ẩu đả, đối đầu)

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang theo địa chỉ trên giấy đăng ký tìm đến quán bar Candy. Buổi chiều chưa mở cửa, trong quán có bảy tám thanh niên. Anh tuyên bố tìm Tôn Vĩ, đối phương ra tay. Anh phản công: Dùng vỏ chai bia đập gục thanh niên tóc dài, dùng mảnh kính cứa rách mặt thanh niên xỏ khuyên mũi. Tôn Vĩ xuất hiện, dẫn vào văn phòng. Tôn Vĩ đưa 1 vạn tệ muốn hòa giải, Lưu Tử Quang chê ít ném thẳng vào mặt, lấy tiền và một cây thuốc lá Trung Hoa, nói mượn xe chơi vài ngày. Tôn Vĩ nhớ lại bọn tử tù, kết luận Lưu Tử Quang là cùng một giuộc, đám thanh niên hoảng sợ tột độ.

9 nhịp: Ra oai.

Trên đường về bệnh viện và trong bệnh viện

Tóm tắt bối cảnh: Lưu Tử Quang lái xe giữa chừng ghé mua đồ tẩm bổ và sim điện thoại. Về bệnh viện, bác sĩ điều trị thông báo cha bị xẹp đốt sống không nghiêm trọng, theo dõi một tuần là có thể về nhà. Buổi tối mẹ muốn ở lại chăm sóc, Lưu Tử Quang kiên quyết đòi ở lại. Lúc đưa mẹ về nhà, trong thang máy tình cờ gặp một cô gái thanh tú giản dị.

Câu chuyện đầu tiên kết thúc, bắt đầu chuyển tiếp, 4 nhịp, thông báo kết quả các nhân vật trong câu chuyện đầu tiên, chôn phục bút, nhân vật mới xuất hiện.

Xuất viện vào ngày hôm sau và về nhà

Tóm tắt bối cảnh: Y tá Phương Phỉ tan ca đêm vội chạy đến giúp làm thủ tục xuất viện. Lưu Tử Quang lái xe đưa cha mẹ về, cha ngạc nhiên trước chiếc Mazda 6 màu xanh, Lưu Tử Quang nói ậm ừ là xe đi mượn. Phương Phỉ nói đỡ, hai ông bà yên tâm. Lưu Tử Quang lái xe đi, Phương Phỉ tức tối vì anh không để lại số điện thoại.

3 nhịp: Tiếp tục tường thuật thông tin.

Bữa trưa ở nhà và hàng xóm Tiểu Tuyết

Tóm tắt bối cảnh: Về đến nhà mẹ nấu bảy tám món, hàng xóm cũ sang chúc mừng. Đang ăn cơm thì nghe tiếng gõ cửa yếu ớt, là cô bé hàng xóm Tiểu Tuyết sang mượn phích nước. Mẹ giới thiệu gia cảnh Tiểu Tuyết rất khó khăn: cha nằm viện quanh năm, cô bé học trường chuyên năm cuối cấp 3, mấy năm nay không mua nổi bộ quần áo mới. Mẹ kéo cô bé lại ăn cơm, Tiểu Tuyết bẽn lẽn ăn xong. Mẹ lại lấy hộp cơm và cặp lồng múc thức ăn cho vào, đưa thêm hai đồng xu để đi xe buýt. Tiểu Tuyết đi khỏi, mẹ xót xa cho hoàn cảnh đáng thương của cô bé.

6 nhịp: Mục tiêu thăng cấp, ngoài việc bảo vệ người thân, bạn bè hàng xóm xung quanh cũng phải bảo vệ.

Phỏng vấn và nhận việc vào ngày hôm sau

Tóm tắt bối cảnh: Cha dùng mối quan hệ, công ty quản lý tòa nhà cho Lưu Tử Quang đến phỏng vấn. Giám đốc hỏi han qua loa về tuổi tác, lý lịch, bắt anh chống đẩy mười cái. Lưu Tử Quang hoàn thành chuẩn chỉnh, giám đốc nhận anh, yêu cầu nộp 500 tệ tiền đồng phục, cắt tóc ngắn. Lưu Tử Quang về nhà thông báo, cha mẹ mừng rỡ. Bữa trưa phá lệ đi mua thức ăn chín, cha mang chai rượu Kiếm Nam Xuân cất giấu đã lâu ra, đích thân rót rượu cho con trai, dặn dò phải làm việc chăm chỉ. Lưu Tử Quang hứa dù có làm bảo vệ cũng phải làm nên cơ đồ.

3 nhịp: Câu chuyện thứ hai bắt đầu, chuẩn bị làm bảo vệ.

Chính thức nhận việc

Tóm tắt bối cảnh: Hai giờ chiều Lưu Tử Quang chính thức nhận việc, cắt tóc húi cua, mặc đồng phục bảo vệ trông rất bảnh bao. Ở cổng ra vào khu dân cư, một thiếu phụ xinh đẹp lái BMW chặn cổng bắt chuyện, đưa danh thiếp. Lưu Tử Quang chuyển danh thiếp cho đồng nghiệp Vương Chí Quân. Cảnh sát tuần tra Lão Vương và Tiểu Hồ đi tới, Tiểu Hồ cảnh cáo Lưu Tử Quang đừng có gây sự, Lưu Tử Quang chằm chằm vào ngực cô trêu chọc đồng phục cảnh sát mặc không vừa vặn, khiến Tiểu Hồ tức giận mắng là đồ lưu manh. Lão Vương buông lời lạnh nhạt rồi rời đi. Đội trưởng bảo vệ thấy vậy, lo Lưu Tử Quang là dân anh chị trên núi mới xuống, quyết định tìm giám đốc.

7 nhịp: Trở thành bảo vệ, bắt đầu ra oai.

Dù đây là tác phẩm của đại thần, nhưng khi chúng ta tự viết cũng có thể tham khảo học hỏi.

Đúng chuẩn là ra oai suốt dọc đường, sướng suốt dọc đường, 4 chương mà đã có 3 nữ chính xuất hiện.

Thử nhìn lại truyện của rất nhiều người mới viết xem, 5 chương đầu chẳng có cái quái gì, vừa không thấy ra oai, cũng chẳng thấy hứa hẹn sắp ra oai, bạn không thất bại thảm hại (phác nhai) thì ai vào đây?

Nhân vật chính đã làm gì, thì nhất định phải có sự thay đổi, sự thay đổi phải dẫn đến phản ứng.

Thậm chí nhân vật chính có rắm một cái, cũng phải có khán giả phản ứng lại, có khán giả nữ thì càng tuyệt, nhịp điệu cảm xúc âm dương cứ duy trì theo tiết tấu hai tốt một xấu hoặc hai xấu một tốt.

Bởi vì ngoài đời thực, người Đông Á khao khát sự đồng hành, tình yêu, sự tôn trọng, sự khẳng định bản thân đến mức gần như bệnh hoạn rồi.

Độc giả bị tiêu đề, ảnh bìa của bạn lừa vào xem, nếu không cảm nhận được sự thỏa mãn những điều đó thì họ sẽ rời đi ngay.

Gần đây có bộ anime "Hai người hút thuốc sau cửa siêu thị", bởi vì nó thỏa mãn được cảm giác thiếu thốn tình thương, nên nó rất hot.

Một câu chuyện nhỏ vài vạn chữ, quan trọng nhất là phải thỏa mãn cảm giác được đồng hành, được yêu thương, được tôn trọng, được giữ thể diện một cách vượt mức mong đợi, bạn thậm chí có thể không cần quá quan tâm đến hành văn, không cần quá quan tâm đến logic, nhưng bắt buộc phải thỏa mãn những nhu cầu này.

Thật sự chỉ có chừng ấy thứ thôi, không tin bạn cứ mang sách ra mổ xẻ phân tích xem có đúng thế không?

Lẽ nào bạn thực sự nghĩ các tác giả ai nấy đều là Văn Khúc Tinh hạ phàm?

Ai nấy đều văn chương lai láng như biển?

Mau hành động đi, cứ thế mà cày 1 triệu chữ, còn điều gì chưa rõ nữa? Chẳng hơn là ngày nào bạn cũng ngồi vò đầu bứt tai à?

Lời cuối nhé, cái này phù hợp cho người mới, còn nếu bạn mang trong mình khát khao trở thành văn hào đại thi hào, thì không cần đi theo con đường này.

Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN


  • 0
  • 0

Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!

Bằng hữu tới nói 2 câu đi...

ĐỗLinh

ĐỗLinh

đại hiền

role VÔ THƯỜNG HỌC CUNG


""

TIÊN HIỀN THƯ VIỆN

Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.

LIÊN HỆ QUẢNG CÁO

LIÊN KẾT

© 2020 - © 2026 All Right Reserved. Designed and Developed by Tiên Hiền Thư Viện

UP TOP