Trịnh Hưng Hoài là một nhân vật phụ quan trọng trong tiểu thuyết Đại Phụng Đả Canh Nhân của tác giả Mại Báo Tiểu Lang Quân. Ông giữ chức vụ Sở Châu Bố chính sứ mang hàm tòng nhị phẩm, là một vị quan thanh liêm, dốc hết tâm huyết nửa đời người để xây dựng và bảo vệ vùng đất biên cương Sở Châu. Trong sự kiện Trấn Bắc vương tàn sát ba mươi tám vạn dân chúng Sở Châu, ông là người sống sót hiếm hoi mang theo ký ức đẫm máu lên kinh thành kêu oan, cuối cùng hy sinh thân mình để bảo vệ đạo lý và công lý cho dân chúng.
|
Thuộc tính |
Thông tin chi tiết |
|
Tên |
Trịnh Hưng Hoài |
|
Giới tính |
Nam |
|
Tác phẩm xuất hiện |
Đại Phụng Đả Canh Nhân |
|
Tác giả |
Mại Báo Tiểu Lang Quân |
|
Quê quán |
Chương Châu |
|
Học vị |
Nhị giáp tiến sĩ năm Nguyên Cảnh thứ 19 |
|
Thân phận |
Sở Châu Bố chính sứ (Tòng nhị phẩm), Thành hoàng huyện Bình Khang |
|
Gia quyến |
Mẹ (đã mất), Vợ, Con trai trưởng, Con trai thứ (Trịnh nhị công tử), Con dâu, Cháu nội |
Trịnh Hưng Hoài xuất hiện với hình ảnh một vị quan mặc áo bào đỏ, râu dài tới ngực, khuôn mặt võ vàng nhưng luôn bộc lộ sự nho nhã của người đọc sách hòa quyện cùng sự sắc bén của một quan viên nơi biên cảnh. Về giai đoạn cuối đời, trải qua cú sốc mất gia đình và phải bôn ba kêu oan, mái tóc ông trở nên hoa râm, lưng dần còng xuống, hốc mắt thâm quầng che kín tơ máu vì nhiều đêm trằn trọc không ngủ.
Về tính cách, ông là một người cực kỳ nghiêm túc, cương trực, bướng bỉnh và không bao giờ thỏa hiệp thông đồng làm bậy. Xuất thân nghèo khó giúp ông có một lòng thương xót dân chúng sâu sắc, làm quan thanh liêm, hết lòng vì nước vì dân. Ông là một người đọc sách chân chính, lấy việc không thẹn với lòng làm trọng, thà chết đứng chứ không chịu uốn gối khuất phục trước tội ác của cường quyền.
Trịnh Hưng Hoài sinh ra trong một gia đình bần hàn ở Chương Châu, tuổi thơ sống nương tựa vào người mẹ góa bụa làm nghề giặt giũ. Dù nghèo khó, mẹ ông vẫn chắt móp cho ông vào Quốc Tử Giám học tập. Đến năm Nguyên Cảnh thứ 19, ông thi đỗ Nhị giáp tiến sĩ, nhưng khi về quê báo tin vui thì mẹ đã qua đời từ lâu. Trên con đường làm quan, vì tính tình cương trực không a dua nịnh hót, ông đắc tội với thủ phụ đương triều và bị biếm đến biên cương Sở Châu làm Huyện lệnh bát phẩm. Ban đầu không quen với vùng đất cực bắc khắc nghiệt, nhưng sau những lần chứng kiến cảnh dân chúng lầm than do chiến tranh, ông đã quyết định gắn bó và cống hiến suốt mười tám năm cho Sở Châu, từng bước vươn lên vị trí Bố chính sứ mang hàm tòng nhị phẩm.
Tai họa giáng xuống khi Trấn Bắc vương và Hộ quốc công Khuyết Vĩnh Tu cấu kết với đạo thủ Địa Tông cùng Vu Thần giáo, tiến hành tàn sát ba mươi tám vạn dân chúng thành Sở Châu để luyện chế Huyết Đan và Hồn Đan. Trịnh Hưng Hoài lao đến ngăn cản nhưng vô lực, tận mắt chứng kiến Khuyết Vĩnh Tu đồ sát dân thường và sát hại cả gia đình ông. Trong khoảnh khắc sinh tử, người con trai thứ vốn luôn bị ông mắng là ăn chơi vô dụng đã lấy thân chắn mũi trường thương để cứu ông. Dưới sự hộ tống liều chết của các khách khanh và thị vệ, Trịnh Hưng Hoài trốn thoát khỏi Sở Châu và lẩn trốn sự truy sát của mật thám Trấn Bắc vương.
Sau đó, ông gặp được Hứa Thất An và Lý Diệu Chân, đồng ý dùng pháp thuật cộng tình để truyền tải lại toàn bộ ký ức kinh hoàng về đêm đồ thành cho họ. Ông một mình theo sứ đoàn về kinh thành, dâng sớ buộc tội Trấn Bắc vương trước mặt Nguyên Cảnh Đế và bá quan văn võ. Đứng trước sự bao che của hoàng đế cùng thế lực huân quý do Tào quốc công cầm đầu, ông bôn ba khắp nơi du thuyết chư công và học sinh Quốc Tử Giám để tìm lại sự công bằng.
Khi Khuyết Vĩnh Tu trốn về kinh thành, hắn đã ngang ngược vu oan ngược lại rằng chính Trịnh Hưng Hoài mới là kẻ cấu kết yêu man hại chết Trấn Bắc vương. Nguyên Cảnh Đế mượn cớ đó để tống giam ông vào Đại Lý tự. Trong ngục tối, Khuyết Vĩnh Tu và Tào quốc công đích thân đến sỉ nhục ông, Khuyết Vĩnh Tu đã dùng lụa trắng tự tay siết cổ Trịnh Hưng Hoài đến chết, ngụy tạo thành hiện trường sợ tội tự sát. Sự hy sinh oanh liệt của ông đã làm dấy lên sự phẫn nộ tột cùng của Hứa Thất An. Hứa Thất An sau đó đã chặn ngọ môn, vung đao chém đầu hai tên quốc công để tế vong hồn ông cùng dân chúng Sở Châu. Sau khi mọi chuyện ngã ngũ, Trịnh Hưng Hoài được an táng trọng thể tại quê nhà huyện Bình Khang và được dân chúng kính trọng lập miếu thờ tôn làm Thành hoàng.
Hứa Thất An là người thấu hiểu, đồng cảm sâu sắc với nỗi oan khuất của Trịnh Hưng Hoài, đồng thời cũng là ân nhân đã không màng tính mạng, tiền đồ để chém chết hai tên gian thần Tào quốc công và Khuyết Vĩnh Tu nhằm trả lại sự công bằng cho ông.
Trấn Bắc vương và Khuyết Vĩnh Tu là những kẻ thù không đội trời chung, những ác quỷ đã gây ra thảm án tàn sát cả thành Sở Châu, khiến ông mất đi tất cả người thân yêu nhất và cuối cùng cướp đoạt mạng sống của ông trong ngục.
Gia đình của ông có mẹ già chịu nhiều khổ cực để nuôi ông thành tài, con trai trưởng là một vị quan uy tín ở Thanh Châu, và đặc biệt là người con trai thứ thường ngày bị coi là yếu hèn nhưng đã dũng cảm hy sinh thân mình chắn mũi thương của Khuyết Vĩnh Tu để bảo vệ cha.
Ông được bao bọc bởi một nhóm khách khanh và những nghĩa sĩ giang hồ tận trung như Lý Hãn, Chu tiên sinh, Triệu Tấn, Trần Hiền, Đường Hữu Thận, Thân Đồ Bách Lý, họ đã liều chết phá vòng vây đưa ông trốn khỏi Sở Châu và kiên trì bảo vệ ông trên con đường tìm kiếm công lý.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
103 Loài Dị thú trong văn hóa Trung Quốc (P9)
Đấu La Đại Lục Ⅲ Long Vương Truyền Thuyết: Diệp Tinh Lan
Các thiết lập tương quan trong tiểu thuyết Võ Luyện Đỉnh Phong
Cổn Khai: Xu hướng viết văn hiện tại vẫn là bình cũ chứa rượu mới.
Quỷ Bí Chi Chủ - Steampunk Kết Hợp Cthulhu Sẽ Thế Nào?
Dạ Vô Cương: tóm tắt và phân tích nội dung Chương 164. Thao Thiết thịnh yến
Sơ Lược Về Phân Chia Thế Lực Trong Sát Thần
Vạn Cổ Thần Đế: Thập Kiếp Vấn Thiên Quân
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.