Kim Tam Ức là một nhân vật nam trong tiểu thuyết Trường Sinh Giới của tác giả Thần Đông. Đặc điểm nổi bật của gã là sự bỉ ổi và tật nói lắp, sử dụng dao phay làm vũ khí và cưỡi một con lừa.
Là thành viên của tổ chức sát thủ Thưởng Kim Tam Ức, gã tự xưng là "Mười ba giây" hay "Chuyên gia giết hổ", từng bị nhóm ba người Tiêu Thần đánh giá là "da mặt đủ dày". Sau khi làm quen với Tiêu Thần tại một quán trà, Kim Tam Ức đã liên thủ cùng hắn hạ sát Bán thần của Hổ gia, sau đó tiến vào Nhân Gian giới. Khi Dạ Xoa Thiên Vương xuất hiện, gã thất bại phải rút khỏi Nhân Gian giới, rồi tham gia trận chiến chống lại cường giả dị tộc tại Yên Vũ Lâu ở Trường An. Tại Chú giới, gã được Vũ Chi Ấn Ký nhận làm đệ tử ký danh, và nhận được Mạt Nhật Thiên Qua do Vũ Tổ ban tặng tại Tử giới. Khi Dị giới xâm lược, gã tham gia chiến đấu bảo vệ, cứu được Độc Cô San San và xuyên không đến một góc Hồng Hoang Thiên giới. Sau khi trải qua chuyến phiêu lưu thời không quá khứ dưới lòng đất Lạc Dương, gã trở về Thần thôn và cuối cùng tử trận khi Thần thôn thất thủ.
Nhân vật này xuyên suốt nhiều trận chiến, sở hữu nhiều bảo vật như Mạt Nhật Thiên Qua, Ô Hắc Thiết Ấn. Những câu thoại nói lắp (như "Ăn... ăn Bạch Hổ?") đã trở thành điểm nhấn đặc trưng của gã trong tác phẩm.

Giới Thiệu Nhân Vật
Kim Tam Ức là kỳ tài thế hệ mới của tổ chức sát thủ Thưởng Kim Tam Ức. Gã cưỡi lừa, dùng dao phay, dung mạo bỉ ổi, nói chuyện lắp bắp, tham tài hiếu sắc, sở hữu thần thông là Trường Sinh Thuật. Gã tự xưng là "Sát thủ dưới ánh mặt trời", "Chuyên gia giết hổ", "Sát thủ chí tôn tương lai", "Tiêu Sái Thánh Vương", người đời lại gọi là "Mười ba giây". Gã quen biết Tiêu Thần trong một quán trà. Từng tru sát đứa con thứ bảy của Hổ gia cùng ba thanh niên tu giả Hổ gia khác, sau đó cấu kết với nhóm ba người Tiêu Thần diệt sát một Bán thần Hổ gia. Tại đại hội tỷ thí của cao thủ thanh niên ở Thương La, Kim Tam Ức lại ra tay giúp Tiêu Thần đối phó Bán thần Hổ gia. Về sau vì muốn lấy lòng Linh Lung, Thố Thố nên gã giúp hai nàng bắt người, kết quả chính gã và Tiêu Thần lại bị nhét vào Tam Giới Đại, bị kẻ mà gã từng hãm hại đánh cho một trận tơi bời.
Khi Tiêu Thần quay lại Trường Sinh giới dời binh, Kim Tam Ức tiến vào Nhân Gian giới. Gã quật khởi sau đại kiếp Bán Tổ, được mệnh danh là Bỉ Ổi Vương. Những chiến tích bỉ ổi của gã phải kể đến hai lần bán Thác Đế vào mỏ than đen và đe dọa cả ông già Noel. Từng cùng Liễu Mộ, Ngưu Nhân đại chiến cường giả dị tộc tại Yên Vũ Lâu ở Trường An, nhưng vì Dạ Xoa Thiên Vương xuất hiện và Tiêu Thần đột ngột quay về Tử giới nên gã phải bỏ chạy. Gã lại tham gia trận chiến đoạt bảo ở di tích ven biển và trận chiến tại Đế đô, sau đó cùng Vũ Văn Phong, Hỏa Niểu, Liễu Mộ tu luyện hơn mười năm trên một hòn đảo. Tại Yến Đô, Kim Tam Ức bị Vũ Chi Ấn Ký mỉa mai là "thể chất đáng bị trời đánh sét đánh". Về sau tại Chú giới, gã được Vũ Chi Ấn Ký thu làm đệ tử ký danh. Dựa vào thông đạo do cha Kha Kha để lại, gã cùng Kha Kha và vài người khác đến Tử giới hội hợp với Tiêu Thần, rồi được Vũ Tổ ban tặng Mạt Nhật Thiên Qua.
Khi Dị giới xâm lược, Kim Tam Ức tham gia kháng chiến. Gã từng giao tranh với tu giả dị giới trước Cổ thôn, cùng Tiêu Thần cứu Độc Cô San San. Sau đó, họ lại mượn hộp gỗ của cha Kha Kha để tiến vào một góc Hồng Hoang Thiên giới, tình cờ gặp được tinh thần ấn ký của mẹ Kha Kha. Gã chọn đi xuyên qua Hồi Thủ Môn để gặp lại vị sư muội chết trẻ của mình, khóc lóc trở về nhưng ngay lập tức lại chứng nào tật nấy trêu ghẹo Độc Cô San San. Về sau, Kim Tam Ức tiếp tục đồng cam cộng khổ cùng Tiêu Thần, trải qua chuyến thám hiểm thời không quá khứ dưới lòng đất Lạc Dương rồi trở về Thần thôn. Khi Thần thôn thất thủ, Kim Tam Ức tử trận.
Tài Liệu Liên Quan
Thế lực trực thuộc: Thưởng Kim Tam Ức, Kim Tam Giác (trong phần Trường Sinh Giới Tục).
Thân phận: Tinh anh thế hệ mới của tổ chức sát thủ Thưởng Kim Tam Ức; Đệ nhất nhân thế hệ thanh niên Kim Tam Giác, Chủ nhân Kim Tam Giác (trong Trường Sinh Giới Tục).
Dung mạo: Tương đối tuấn lãng, nhưng sở hữu một đôi mắt hoa đào háo sắc.
Tính cách: Vô cùng bỉ ổi.
Vũ khí: Dao phay.
Công pháp tu tập: Tiềm Hành Thuật; Sát Thần Trảm, Phong Vân Chưởng, Sinh Tử Bất Hoặc Chỉ (trong Trường Sinh Giới Tục).
Thần thông: Trường Sinh Thuật.
Chiêu thức: Bổ dưa, Móc bụng, Chặt móng, Gọt mông; Cạo lông, Lột da, Hoạn thú, Trảm Diệt Càn Khôn, Thảo Thảo Thảo (trong Trường Sinh Giới Tục).
Bảo vật: Mạt Nhật Thiên Qua, Ô Hắc Thiết Ấn.
Linh thú: Thần Lừa (Sau khi Kim Tam Ức chết, để tưởng niệm gã, con lừa tự đổi tên thành Kim Tứ Ức, hy sinh trong trận quyết chiến sau khi Chân giới mở ra), Sí Dạ Công Chúa (trong Trường Sinh Giới Tục).
Những Câu Thoại Kinh Điển
- Ta ta ta a, người người người... người ta gọ gọ... gọi là Đồ Tể, không không không không, người ta gọi là Chuyên... chuyên chuyên... chuyên gia giết hổ.
- Trà trà trà trà ngon... Đây đây... đây tuyệt đối là cực phẩm Hồng hồng... Hồng hồng... Hồng Nhan Trà a, nghe nghe nghe nói là thiếu nữ... sáng sáng sáng... sáng sớm đón ánh triều... triều triều... triều dương... hái hái hái một... một một một... chút... chút chút chút...
- Tên này không không không không... không không... không coi trọng, tu tu tu... tu dưỡng... quá quá quá quá... quá kém!
- Sao sao sao sao... sao... đều đều đều đều... bỏ bỏ... bỏ chạy hết rồi?
- Quá quá quá... quá quá quá... không không không... không coi trọng rồi! Không không không... không có tu dưỡng, không không không... không có hàm dưỡng, không không không... không có đạo đức!
- Ca ca ca... ca ca ca... ta ta ta... ta đâu có gọi! Ta ta ta... ta đang nói nói nói... nói nói nói. Ca ca ca... ca ca ca... các anh em!
- Bình bình bình... bình thường đều là... người người... người khác bị ta chọc chọc chọc... chọc cho tức chết! Hôm nay, ta ta ta... ta ta ta... ta sắp bị ngươi chọc cho tức chết rồi!
- Đó đó đó... đó là... sát thủ bình thường! Ta ta ta... ta là ai? Ta là là là... là Sát thủ chí chí chí... chí tôn tương lai! Ta ta ta... ta là sát sát sát... sát thủ... dưới ánh mặt trời! Có thể có có có... cuộc sống như người bình thường, ta ta ta... là độc nhất vô nhị!
- Tên tên tên... tên đầu bò này phi phi phi... phi thường... không đơn giản. (Chỉ Ngưu Nhân)
- Khinh bỉ ngươi, cái này cũng không hiểu, hóa ra là một tên lính mới a, cái này gọi là nửa kín nửa hở. Muốn nói lại thôi, cái cần chính là phong tình này...
- Yến Yến... Yến Yến... Yến Yến... nàng thật sự là quá đẹp! Băng Băng... Băng Băng... Băng Băng, nàng cũng rất đẹp! Công Công... Công Công... Công Công... Công chúa... nàng cũng rất đẹp! (Nói với Yến Khuynh Thành, A Băng, Ân Oánh)
- Chúng ta không động thủ, đi đọ xem ai mới là nam nhân đích thực, đi ngay Trầm Ngư Lạc Nhạn Cung, Tam Ức đại tôn ta dù sao cũng là một đêm mười ba lần lang...
- Yến Yến... Yến Yến, Băng Băng... Băng Băng, Công Công... Công chúa, hẹn gặp lại —— hay... hay là... các... các... các nàng cũng... tới đi!
- Độc Cô... Kiếm... Tiện... Tiện... Ma... Mò mò.
- Ca ca... ca ca... người anh em, thế này là... là huynh sai rồi, cái này gọi là chân... chân chân... chân tình bộc lộ, thế thế... thế này mới gọi là chân chân... chân tiêu sái.
- Là là là... là ông nội. Bản bản bản tôn... tới tới tới... tới đây. Người người người... người ta gọi... là chuyên gia... sát sát sát... sát hổ!
- Quả nhiên là... là là là... thân bạch hổ, có có có... có thần văn trời ban, huynh huynh... các huynh đệ xông lên a, bộ da bạch hổ... vô vô vô... vô giá a...
- Nhiều nhiều nhiều... nhiều tiền quá! Mông mông mông... mông hổ sờ không được, nhưng nhưng nhưng... lại lại... bị Tiêu Thần chém nát rồi. Nhiều nhiều nhiều... nhiều tiền mất rồi, da da da... da bạch hổ... tụt tụt tụt... tụt mất một đẳng đẳng... đẳng cấp rồi a!
- Đánh đánh đánh... đánh rắm mẹ ngươi ấy! Mẹ mẹ... mẹ nó... mẹ nó... lỗ lỗ lỗ... lỗ to rồi. Không không không... không gian quyển quyển quyển... quyển trục... trị giá hai mươi vạn kim kim kim... kim tệ a!
- Các các các... các người nói xem. Con con con... con tiểu thiên mã đó với... với với với... con tiểu tiểu tiểu... tiểu lừa này của ta có xứng không? Còn còn còn... còn có... tiểu tiểu tiểu... tiểu nữu cưỡi cưỡi cưỡi... thiên mã đó với... với với với... với ta có xứng không?
- Cái cái cái... cái này không gọi là nằm mơ, cái này gọi là có có có... có lý tưởng, có hoài bão! Không không không... chưa nghe vĩ nhân nói... nói nói nói... nói qua sao? Cóc cóc cóc... cóc ghẻ không... không không không... không muốn ăn thịt thiên nga thì không... không không không... không phải là cóc tốt.
- Thúc... thúc thúc... đưa đưa... đưa các cháu đi... đi đi... đi xem cá vàng được không? (Nói với Linh Lung, Thố Thố)
- Đừng... đừng... thúc thúc đưa... đưa các cháu... đi đi xem cá vàng. Ồ, không không không, lấy lấy... lấy cá vàng đổi... đổi đổi túi rách cho các cháu.
- Đại thúc... là là là người tốt.
- Các nàng muốn... muốn cái gì? Ồ, không không... không cần nói nữa, khẳng định là soái ca, nhìn ta thế nào?
- Đợi đó, ta ta... ta đi bắt cho các cháu con dế mèn.
- Thế thế... thế nào? Đây chính là... tuyệt tuyệt... tuyệt phẩm a. Dế mèn mọc sừng, lần lần... lần đầu tiên nhìn thấy đúng không? (Nói với Linh Lung, Thố Thố, chỉ Ngưu Nhân)
- Cao cao cao... cao thượng? Chính chính chính... chính trực? Tôn tôn tôn... tôn quý? Rắm rắm rắm... rắm ấy! Sáu sáu sáu tuổi nhìn trộm... trộm trộm... trộm tỷ tỷ tắm, tám tám... tám tuổi tuổi nhìn trộm... trộm trộm... trộm a di nhà bên thay... thay thay... thay quần áo, mười mười mười tuổi trộm nội y của tẩu tử. Mười mười mười hai tuổi học người ta tán gái, bị bị bị đánh thành đầu heo. Từ đó không không... không lo làm ăn, ngày nào cũng bám theo mông phụ nữ. Nhưng nhưng... nhưng đến mười tám tuổi, vẫn vẫn vẫn... vẫn chưa tán được em nào. Cuối cuối cuối cùng, bị quý phụ già già... già bốn mươi tuổi tán ngược lại, lần này ta ta ta... ta chính là nhận sự ủy thác của quý phụ già già... già đó, bắt bắt bắt ngươi về. (Chỉ Thác Đế)
- Tiêu Tiêu Tiêu... Tiêu Thần ngươi ngươi ngươi... ngươi cũng đến rồi, ta ta ta... ta đẹp trai vô đối, phong phong phong... phong lưu phóng khoáng cũng đến rồi.
- Ngươi ngươi ngươi... ngươi cứ ngẩn ngơ trước đi, ta ta ta chuồn đây. Đi đi đi... đi xem mỹ nữ.
- Không không không... không phải chỉ là bốn con rồng thôi sao. Sao sao sao... sao nghe lời bằng thú cưỡi này của ta được. Nói nói nói... nói cho các ngươi biết, nó nó nó... nó là đệ nhất thiên mã trong truyền thuyết. Có điều vẫn chưa lột xác hoàn toàn đâu. Không tin... các ngươi cứ chờ xem.
- Loli có ba cái tốt: giọng thanh... thân mềm... dễ đẩy ngã.
- Đừng đừng đừng có đọ độ ngầu với ca, ca đối với ngươi vĩnh viễn là một huyền thoại. Còn không mau tới thỉnh an ca.
- Chuyện này rõ rành rành như rận trên đầu tên hói nhà số hai rồi sao? Chim chim chim! Lông! Ca ca ca ca muốn đi đâu không ai cản được.
- Ta là ai? Tin tin tin... tin Tam ca, được được... được trường sinh.
- Chà, ai ai ai... ai nói ca bỉ ổi? Ca là Tiêu Sái Thánh Vương! Ai thèm giống hắn. Một bộ mặt xui xẻo.
- Ta chà. Nước giếng không phạm nước sông? Đều cưỡi lên cổ ca rồi, đám rồng đen của nhất tộc các ngươi chẳng những vây công huynh đệ Nghịch Long Vương của ta, mà còn đánh con đệ nhất thần lừa thú cưỡi của ta suýt chết, ca sẽ không để yên cho các ngươi!
- Làm sao? Vừa rồi ca chém ngươi đấy, không phục thì cắn ta đi.
- Ta chà! Không không không phải chỉ là giết một con thằn lằn lớn thôi sao, làm sao lại rước tới một đám ngưu quỷ xà thần thế này.
- Mẹ mẹ mẹ hắn. Đại thằn lằn vàng vàng vàng... vàng ra ngoài trước rồi. Lẽ nào Lão Vũ tiêu đời rồi?
- Hải ca, thật thật thật... thật trùng hợp, huynh huynh huynh... huynh cũng tới đây rồi —— Hải Hải Hải... Hải ca, đừng để bụng được không. Được được được, ta bồi tội, rút rút rút... rút lại những lời trước kia. Hải Hải Hải... Hải ca là chuẩn đàn ông, chân hán tử máu sắt, ngực vỡ tảng đá, cánh tay chạy được cả ngựa...
- Vũ Vũ Vũ... Vũ muội muội bá khí quá. Nhưng mà ta thích. Tuyết Vũ vừa ra, ai dám tranh phong. Vũ muội muội phong hoa tuyệt đại. Diễm quán thiên hạ. Đúng là đệ nhất ngọc nhân của Cửu Châu...
- Duyên phận huynh đệ a. Ta tên Kim Tam Ức, vừa gặp đã quen với huynh, trong nhà có chị em gái nào không, a, đừng hiểu lầm. Không có cũng không sao...
- Người người anh em này chết rồi cũng không được yên. Thật sự là quá quá quá tốt rồi...
- Ta ta ta cũng có thể làm người chủ hôn. Gọi gọi gọi một tiếng Tam ca, ta ta ta giúp ngươi.
- Ngươi ngươi ngươi con nhóc này thì hiểu cái gì, chưa chưa nghe nói dịu dàng nhất là đôi mắt hoa đào sao?
- Người người người... người khác cười ta quá quá quá điên điên, ta ta ta... ta cười người ta nhìn nhìn nhìn không thấu...
- Thác Thác Thác Đế qua đây, đấm đấm đấm lưng cho ca.
- Đương đương đương nhiên là độc chiến, một mình ngươi độc chiến năm người chúng ta.
- Chuyện không vui nhất trên đời này không gì bằng mèo không ăn cá, chó không ăn thịt, Tam ca ta ngày ngày ngủ không đủ giấc.
- Ngưu Ngưu Ngưu Ngưu dậy đi. Mã Mã Mã Mã dậy đi. Niểu Niểu Niểu Niểu dậy đi. Liễu Mộ Mộ dậy đi.
- Phật Phật Phật Phật gia, khi nào ngài mới biến con Dạ Xoa già đó thành heo thế. Chúng tôi đang mong chờ khoảnh khắc ngài tỏa sáng vạn trượng đây...
- Mỹ mỹ mỹ nữ tạm biệt nhé, Kim Tam Ức ta sẽ trở lại!
- Ta đang khai quật vẻ đẹp trong sự bình phàm. Bất kỳ chuyện gì đẹp đẽ cũng cần chúng ta dũng cảm khám phá và phát hiện.
- Đáng tiếc a, hiện thực có quá nhiều kẻ dung tục, rất khó gặp được người thanh nhã như chúng ta. Tri âm khó tìm a. Chậc, đây chính là sự cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao a.
- Nhân sinh đúng là tịch mịch như tuyết a, chậc, người thanh nhã như ta thật sự quá ít rồi.
- Bi kịch, đây chính là sự bất đắc dĩ của kẻ tài cao phận thấp sao? Kỳ nhi, đệ đúng là có vợ quên anh, quá dung tục rồi, đệ đã luân lạc thành một kẻ thế tục.
- Một ngàn lý do đau lòng, cuối cùng tình yêu của ta lại từ từ cũ kỹ trong câu chuyện...
- Gặp phải tình địch cường đại, làm ta cơm không buồn ăn trà không buồn uống, cuộc sống thật là vô vị nha.
- Không sao, tai họa lưu ngàn năm, hắn cũng sống thọ như ta, muốn chết cũng không chết được.
- Hai khúc gỗ các ngươi, căn bản không biết đêm nay có ý nghĩa gì, đêm nay chính là một đêm cực kỳ tuyệt diệu a. Các huynh đệ đừng có phạm sai lầm đấy, các muội muội lúc nào nên tát thì cứ tát thật mạnh vào nhé.
- Này này này. Ta nói lão già nhỏ bé kia ngươi đừng có chuồn. Ban đầu mặt dày mày dạn đi theo tới đây, hại người ta còn tưởng ta đi bắt cóc ngươi đấy. Bây giờ không những thấy vị mỹ nữ kia thành tựu thần vị vĩnh hằng của Bán Tổ rồi, lại còn được xem miễn phí một trận đại chiến cấp Bán Tổ, xem xong liền muốn chạy sao? Bây giờ nên báo đáp ta tử tế đi chứ? (Nói với ông già Noel)
- Này, lão già, ngươi chưa thấy ca ca nào đẹp trai thế này sao? Đừng nhìn ta như vậy. Thật ra cũng không có gì, ta nghe nói vị thần linh tên là Cupid kia, trong tay hình như có một bộ thần khí không tồi. Hình như là cung tên gì đó. Ngươi bảo hắn giúp ta tùy tiện bắn cỡ bảy tám chín mũi tên, ồ không, tùy tiện bắn cỡ mười bảy mười tám mũi đi, đương nhiên hắn muốn bắn nhiều hơn ta cũng không chê nhiều đâu. Đương nhiên, ngươi phải nói rõ với hắn, lúc bắn nhớ mở to mắt ra, mục tiêu trúng tên tệ nhất cũng phải cỡ mỹ nữ bên kia kìa. Đương nhiên Băng Lan và Tuyết Mộng phải nằm trong số bảy tám người hoặc mười bảy mười tám người đó. Đương nhiên rồi nếu hắn bận quá thì có thể gửi bộ thần khí đó qua đây, ta không ngại đâu, tự mình tùy tiện bắn lấy bảy tám mươi mũi.
- Huynh đệ ngươi đúng là tri kỷ của ta, thiên tài như chúng ta quả thật rất cô đơn.
- Thác Thác... Thác Đế, về sau chúng ta chính là huynh đệ rồi, ngươi và ta tương phùng trong... ngày hôm nay xán lạn, một nụ cười xóa tan ân cừu. Cho dù trước đây... ngươi có lỗi với ta, ta cũng không tính sổ với ngươi nữa.
- Nhìn núi là núi, nhìn nước là nước. Nhìn núi không phải núi, nhìn nước không phải nước. Nhìn núi vẫn là núi, nhìn nước vẫn là nước. Ta bây giờ đã phản phác quy chân rồi. Đây chính là ba ba ba... ba phẩm của bậc phong nhã, cũng gọi là ba loại cảnh giới.
- Mẹ nó, ta đã đạt đến cảnh giới thứ ba rồi, hôm nay sao nhìn hư tượng lại không phải hư tượng? Đáng lẽ nhìn núi vẫn là núi a, nhìn nước vẫn là nước a.
- Mẹ mẹ mẹ... mẹ hắn chứ! Cưỡi lên cổ của Tuyệt đỉnh Bán Tổ, đúng là không uổng công kiếp này, nhưng nhưng nhưng... chỉ không biết có còn cơ hội đi khoe khoang nữa không.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN