Trịnh Cư Trung (tự Hoài Tiên), là thành chủ Bạch Đế Thành ở Trung Thổ Thần Châu, được thế gian công nhận là "Ma đạo đệ nhất cự phách thiên hạ". Dù mang danh ma đạo, nhưng Bạch Đế Thành của ông vẫn sừng sững không ngã ở Hạo Nhiên Thiên Hạ, bản thân ông cũng là một tồn tại khiến các đại tu sĩ đỉnh núi của cả mấy tòa thiên hạ đều phải kiêng dè, kính sợ. Ông được miêu tả là người học cứu thiên nhân, đại trí gần như yêu, hành sự ngoại đạo nhưng phong thái như thần.

Thân phận và Năng lực
- Cảnh giới tu vi vô tiền khoáng hậu: Trịnh Cư Trung là một đại tu sĩ Thập Tứ Cảnh, nhưng điểm đáng sợ nhất là ông sở hữu đến ba thân phận Thập Tứ Cảnh (gồm chân thân, âm thần và dương thần thân ngoại thân) cùng tồn tại. Ông đã tìm ra ba con đường thăng lên Thập Tứ Cảnh và đi cả ba, hợp đạo ở cả Hạo Nhiên Thiên Hạ, Man Hoang Thiên Hạ và Thanh Minh Thiên Hạ. Thậm chí, ông còn đang mưu tính bước vào Thập Ngũ Cảnh bằng cách phá vỡ lồng giam, muốn luyện hóa cả Hóa Ngoại Thiên Ma.
- Kỳ thuật (Cờ vây) thông thiên: Trịnh Cư Trung vô cùng tự phụ về kỳ thuật, ông từng cắm một lá cờ đại đạo mang dòng chữ "Phụng nhiêu thiên hạ tiên" (Nhường thiên hạ đi trước) tại Bạch Đế Thành. Trong lịch sử, người duy nhất có thể khiến ông phải dốc sức đánh cờ là Tú Hổ Thôi Sằn với "Thải Vân Thập Cục" nổi tiếng.
- Đạo pháp uyên bác: Ông tinh thông hầu hết bách gia chư tử và thuật pháp Tam giáo, từ ngũ lôi chính pháp của Đạo giáo, bản mệnh tự của Nho gia, kết ấn của Phật giáo, cho đến thần thông binh gia và phù lục trận pháp.
Tính cách và Đạo tâm
- Thao túng lòng người: Khả năng đáng sợ của Trịnh Cư Trung không chỉ ở cảnh giới, mà còn ở sự mê hoặc và kiểm soát lòng người. Ông thích "câu cá", giăng ra những tấm lưới không kẽ hở, kiên nhẫn kiểm soát từ đại tu sĩ đến kẻ tạp dịch ngoại môn. Ông đặc biệt giỏi sửa đổi ký ức của luyện khí sĩ một cách hoàn hảo, giả mà như thật.
- Kiêu ngạo và tàn nhẫn: Câu nói nổi tiếng của ông là: "Cả đời này của ta, chỉ coi thường kẻ có cái đầu mà không động não". Ông có thể thiết lập một cục diện phản loạn tại Bạch Đế Thành kéo dài 600 năm chỉ bằng một phân thân để rèn luyện đệ tử, mặc kệ các thế lực tàn sát lẫn nhau.
- Cầu đạo thuần túy: Trịnh Cư Trung là một người cầu đạo cực kỳ thuần túy, mọi việc ông làm đều nhằm mục đích khám phá chân lý đại đạo, thậm chí là chứng minh bản thân không phải là Đạo Tổ.
Mối quan hệ nhân mạch
- Sư phụ Trần Thanh Lưu (Trảm Long Nhân): Trịnh Cư Trung là đại đệ tử khai sơn của người trảm long. Mối quan hệ thầy trò này khá kỳ lạ, Trần Thanh Lưu không thích vị đồ đệ này vì Trịnh Cư Trung quá thông minh (từng đoán trúng màu quân cờ giấu trong tay sư phụ 36 lần liên tiếp), khiến Trần Thanh Lưu cảm thấy áp lực và "sợ tổn thọ" khi gặp mặt.
- Đệ tử:
- Phó Cấm (Tiểu Bạch Đế): Đại đệ tử khai sơn, là một thuần túy kiếm tu kiếp trước bị Trịnh Cư Trung ép binh giải.
- Cố Xán: Quan môn đệ tử, được Trịnh Cư Trung đặc biệt ưu ái và đích thân truyền đạo sau sự kiện Thư Giản Hồ. Ông không ngại áp bức đạo tâm của Cố Xán để giúp đệ tử nhận rõ bản tâm, đồng thời sẵn sàng chia một nửa gia sản Bạch Đế Thành cho Cố Xán lập tông môn mới.
- Sư muội/Sư đệ: Bao gồm Hàn Tiếu Sắc (Tiên Nhân Cảnh) và Liễu Xích Thành (Các chủ Lưu Ly Các). Ông dung túng cho Liễu Xích Thành chuyên đi gây họa, nhưng lại rất khắt khe với việc học đạo của Hàn Tiếu Sắc.
- Thôi Sàm (Tú Hổ): Vừa là đối thủ trên bàn cờ, vừa là đồng minh bí mật. Cả hai từng hợp tác trong nhiều mưu đồ lớn lao để đối phó với Văn Hải Chu Mật.
- Trần Bình An: Trịnh Cư Trung từng phá lệ đích thân ra đón Trần Bình An ở bến Vấn Tân và gọi bằng "Trần tiên sinh". Ông giúp Trần Bình An rất nhiều việc lớn (ngăn cản Chu Mật, giữ Lạc Phách Sơn), nhưng cũng thường cố tình "làm khó" để mài giũa đạo tâm của vị Ẩn Quan trẻ tuổi này.
- Lục Trầm: Vị Tam chưởng giáo Bạch Ngọc Kinh này vô cùng e ngại Trịnh Cư Trung. Trịnh Cư Trung từng đe dọa, ép Lục Trầm phải "cho mượn" bộ kỳ thư Địa Kính Thiên để mưu tính đối phó cường địch.
Sự kiện và Hành trình lịch sử
- Thu quan Phù Diêu Châu: Trong đại chiến Hạo Nhiên và Man Hoang, ông một mình đi đến Phù Diêu Châu, thu quan ván cờ một châu, sách phản vô số tu sĩ yêu tộc.
- Cướp Kim Thúy Thành: Lợi dụng lúc hai tòa thiên hạ đối đầu, ông đã luyện hóa và di dời cả tòa Kim Thúy Thành của Man Hoang Thiên Hạ về Hạo Nhiên, thu phục thành chủ Uyên Hồ (Thanh Gia) làm người của mình và giao thành này cho Cố Xán.
- Đề nghị đánh lôi đài sinh tử: Khi Hạo Nhiên và Man Hoang giằng co, Trịnh Cư Trung đã đề nghị một ván cờ lôi đài sinh tử giữa cường giả hai tòa thiên hạ, ép Bạch Trạch phải vào thế chân tường, qua đó trực tiếp phân định đại thế.
- Chém Binh gia sơ tổ Khương Xá: Tại Dạ Hàng Thuyền, Trịnh Cư Trung đã liên thủ cùng Ngô Sương Giáng và Trần Bình An giăng bẫy, trận trảm Binh gia sơ tổ Khương Xá (người vốn là một tồn tại cường đại từ thời viễn cổ). Trịnh Cư Trung thông qua đó hấp thu võ vận và đạo lực của Khương Xá, trở thành kẻ đắc lợi thực tế nhất.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN