Điều then chốt để một câu chuyện "sảng văn" thu hút độc giả là gì?
Cốt truyện nhạt nhẽo, cảm giác nhập vai yếu, không có hứng thú đọc tiếp, làm sao để cải thiện và điều chỉnh? Tôi nghĩ đây chắc hẳn là năng lực cơ bản nhất của việc viết lách, cũng coi như là kỹ xảo chứ? Có phải cần tích lũy bằng việc đọc trong thời gian dài không?
Dưới đây là tổng hợp những kinh nghiệm thực chiến từ các tay viết lão luyện, giúp bạn giải phẫu cấu trúc của một đoạn sảng văn thực sự hấp dẫn.
Phần 1: Bí mật của "Sảng văn" cấp S - Thiết lập lại trật tự quan hệ
Gần đây, nghe "Hội Thuyết Thoại Đích Trửu Tử" (tác giả mạng nổi tiếng) chia sẻ trong một buổi livestream về cách chọn đề tài võng văn, tôi chợt bừng tỉnh. Hóa ra đằng sau những thiết lập tưởng chừng như hoang đường của các bộ "sảng văn" hay phim ngắn vô não lại ẩn chứa một logic cực kỳ đơn giản.
Trửu Tử nói rằng, tất cả các trường phái võng văn cấp S đã được thị trường kiểm chứng - bao gồm Trọng sinh, Hệ thống, Mạt thế, Group chat chư thiên, Xuyên không - sở dĩ trở thành những khuôn mẫu bạo hồng không bao giờ lỗi thời, cốt lõi chưa bao giờ nằm ở việc buff cho nhân vật chính bao nhiêu cái "bàn tay vàng". Mà là tất cả chúng đều làm chung một việc: Cưỡng ép thiết lập lại quy tắc chung đụng giữa người với người.
Nhiều người nghĩ thể loại này hot vì "sướng", vì được bật hack, vì thỏa mãn ảo tưởng lội ngược dòng của người bình thường. Nhưng bóc đi lớp vỏ bọc phần thưởng hệ thống hay nhìn trước tương lai, động lực nền tảng thực sự chống đỡ cho cốt truyện dài hàng triệu chữ, khiến độc giả không dứt ra được, chưa bao giờ là bản thân siêu năng lực, mà là: Sau khi các mối quan hệ cũ bị đập vỡ, các quy tắc mới được thiết lập, những xung đột và sức căng liên tục, tự nhiên nảy sinh từ đó.
Cho nên, lật đổ những quy tắc giao tiếp mặc định trước, khiến cho toàn bộ nhận thức cũ, địa vị, sự tin tưởng, sự ràng buộc lợi ích trở nên vô hiệu, rồi để các nhân vật giằng co lại từ đầu trong một bộ quy tắc hoàn toàn mới, xung đột tự nhiên sẽ ra đời.
Tất cả những nội dung thu hút người xem bằng xung đột, về bản chất đều đang sử dụng quy luật này: Thay đổi mối quan hệ giữa người với người trước, xung đột ập đến, câu chuyện tự nhiên sẽ diễn ra.
Mọi xung đột xoay quanh con người hiệu quả nhất, đại khái có thể chia thành 4 loại, và mỗi loại cuối cùng đều trực tiếp thay đổi các mối quan hệ xã hội, trở thành công cụ cụ thể để thúc đẩy cốt truyện:
Đây là hình thức xung đột trực quan nhất: Để một nhân vật vốn phù hợp với ấn tượng cố hữu của số đông, làm ra một hành động hoàn toàn đi ngược lại thiết lập của họ. Ví dụ: Thiếu nữ dịu dàng hút thuốc, người đàn ông nam tính bôi son, vị lãnh đạo nghiêm túc làm trò trẻ con.
Sự tương phản này trước hết sẽ phá vỡ nhận thức cố hữu của người ngoài cuộc về nhân vật, ngay lập tức tái cấu trúc khoảng cách giao tiếp, tiêu chuẩn đánh giá, cách tương tác của những người xung quanh đối với người đó. Một sự tương phản hành vi tưởng chừng đơn giản, bản chất là một lần thiết lập lại danh tính xã hội của nhân vật. Thấy một hình ảnh không hài hòa như vậy, những người xung quanh sẽ có phản ứng hành vi trong tiềm thức, ví dụ như khuyên can, chỉ trích, chế giễu, và xung đột tự nhiên theo đó mà đến.
Trực tiếp lật đổ mối quan hệ danh tính đã được định sẵn, phá vỡ quy tắc chung đụng mặc định. Ví dụ: Cha mẹ ruột không cho con gọi là cha mẹ, mà bắt gọi là cô chú; ví dụ: Cấp trên cấp dưới trước đây, chỉ sau một đêm tráo đổi thân phận; ví dụ: Bạn thân nhiều năm, đột nhiên trở thành đối thủ cạnh tranh. Loại xung đột này trực tiếp nhất, vì nó làm lung lay tận gốc rễ thuộc tính nền tảng của các mối quan hệ. Phản ứng đầu tiên của người xem luôn là "Tại sao?", sự tò mò bị khơi gợi trong tích tắc, và mọi cốt truyện tiếp theo đều xoay quanh mối quan hệ đã bị viết lại này.
Đưa một người vào một không gian hoàn toàn lạc lõng với danh tính, trạng thái của họ, thông qua sự lệch pha giữa môi trường và cá nhân để ép các mối quan hệ xã hội phải thay đổi. Ví dụ: Người ăn rách rưới bước vào khách sạn 7 sao, sẽ bị bảo vệ ngăn cản, bị khách khứa khinh bỉ; tinh anh mặc vest giày da về vùng quê hẻo lánh, sẽ bị dân làng xì xào, lạc lõng với xung quanh.
Môi trường là vật chứa của các mối quan hệ, vật chứa thay đổi, mối quan hệ tự nhiên sẽ biến dạng theo.
Đây là xung đột hướng nội nhất và cũng có chiều sâu nhất. Sự giằng xé, đấu tranh của nhân vật giữa các lựa chọn, đạo đức, dục vọng, bề ngoài có vẻ là vở kịch nội tâm của một người, nhưng thực chất là nguyên nhân cốt lõi của mọi sự thay đổi trong các mối quan hệ bên ngoài. Sự vật lộn trong nội tâm của một người cuối cùng đều sẽ chuyển hóa thành hành vi hướng ngoại của họ, từ đó thay đổi mối quan hệ giữa họ và những người xung quanh. Nó là lớp nền cảm xúc của cốt truyện, cũng là chìa khóa để nhân vật đứng vững.
Tóm lại, bản chất của sáng tác chưa bao giờ là nhồi nhét kỹ xảo hay gom góp "sảng điểm".
Mà là tìm ra một thiết lập cốt lõi có thể viết lại các mối quan hệ xã hội, điều đó đồng nghĩa với việc gieo một hạt giống có khả năng sinh trưởng liên tục cho câu chuyện. Nó không cần bạn phải vắt óc bịa ra những tình tiết "cẩu huyết", chỉ cần dựa theo bộ quy tắc mới mà suy luận tiếp, nhân vật sẽ tự đưa ra lựa chọn, các mối quan hệ sẽ tự va chạm, cốt truyện sẽ tự nhiên kéo dài về phía trước.
Phần 2: Sự thỏa mãn vượt mức kỳ vọng và Sự phân loại Sảng điểm
Yếu tố then chốt tiếp theo là: Sự thỏa mãn vượt mức kỳ vọng tâm lý.
Nhân vật chính muốn đạt được B, kết quả xem tình hình có vẻ chỉ đạt được C, độc giả thầm kêu không ổn, khéo khi chỉ được D.
Kết quả là một trận chiến phong thần, đối thủ bị vả mặt đôm đốp, quần chúng ăn dưa kinh ngạc, các lộ đại lão hít một ngụm khí lạnh, lúc này đánh giá đạt mức A+.
Bạn tưởng thế là đủ sao?
Không, một tác giả có kinh nghiệm sẽ đẩy kết quả lên mức S, thậm chí SSS.
Ví dụ nhân vật chính là một thần y ẩn thế, cứu được đại tiểu thư nhà họ Lâm. Người bình thường viết đến đoạn mọi người kinh ngạc, nhà họ Lâm cảm tạ là kết thúc, nhân vật chính tiếp tục khiêm tốn. Nhưng có tác giả sẽ sắp xếp thế này:
"Tiểu thần y, tôi là Viện trưởng XX, không biết tháng sau cậu có thể đến trường chúng tôi làm giảng viên thỉnh giảng, thi triển chút châm cứu để sinh viên chiêm ngưỡng được không."
Nhân vật chính đồng ý, sẽ kéo theo những tình tiết tiếp theo:
Ví dụ một truyền nhân kiêu ngạo của môn phái XX bất mãn vì nhân vật chính tuổi trẻ mà đã cướp mất sự chú ý, bèn lớn tiếng khiêu khích. Lập tức bước vào màn vả mặt. Ví dụ như cùng chẩn đoán cho một con khỉ bị thương.
Người bình thường viết đến lúc nhân vật chính chiến thắng, tên truyền nhân nhận thua là xong, nhưng lúc này bạn có thể sắp xếp thêm một vị Thái đẩu đức cao vọng trọng nữa xuất hiện:
"Đây... Lẽ nào đây là bộ châm pháp XX đã thất truyền từ lâu."
Sau đó chuyển sang màn Thái đẩu bái sư, ngay tại chỗ lại có thêm bao nhiêu người hít khí lạnh (tất nhiên, không thể thiếu ánh mắt phức tạp của tên truyền nhân kia).
Kỳ vọng hết lần này đến lần khác bị phá vỡ, sự trâu bò của nhân vật chính cứ từng bước từng bước được đẩy lên cao như vậy.
Tất nhiên, hiện nay truyện thần y không còn quá thịnh hành, nhưng cốt lõi của mô-típ này thì không hề thay đổi:
Đi ngược lại kỳ vọng, tiến lên từng tầng.
Đi ngược lại kỳ vọng là nguồn gốc cốt lõi của cảm giác "sảng", còn tiến lên từng tầng giúp cho cảm giác sướng không bị xả ra quá nhanh hay quá chậm, cốt truyện không bị mỏng.
Nói xong về cảm giác sướng (sảng cảm), lại nói về điểm sướng (sảng điểm).
Nhắc đến sảng văn, hầu hết mọi người chắc chắn nghĩ ngay đến trang bức vả mặt, nhưng thực tế nguồn gốc của sảng điểm rất đa dạng.
Thực ra bạn phải nghĩ thế này: Cảm giác sướng đến từ sự chênh lệch giữa kỳ vọng và thực tế, còn kỳ vọng đến từ khao khát và niềm tin của nhân vật, mà khao khát và niềm tin của mỗi người lại khác nhau.
Trong giới game có một phương pháp phân loại (Bartle taxonomy of player types), chia người chơi thành 4 loại:
Trang bức vả mặt, thực chất chính là kiểu Thống trị;
Truyện hắc ám, lưu phái trùm phản diện, thì khiến kiểu Thống trị hắc hóa, tiến hóa thành kiểu Sát thủ.
Truyện báo thù cũng tương tự, phong thủy luân chuyển, giờ đến lượt ta hành hạ ngươi.
Những yếu tố như kinh ngạc, không thể tin nổi... đóng vai trò như một phần thưởng cảm xúc, xác nhận ưu thế của nhân vật chính so với các nhân vật khác.
Viết cho sướng, chính là phóng đại ưu thế này:
"Vốn chỉ định thử dao mổ trâu một chút, không ngờ các ngươi lại quỳ nhanh như vậy."
Tiếp theo là kiểu Thành tựu.
Thành tựu có ba bảo bối: Thăng cấp, qua ải, thu thập.
Các thể loại tiêu biểu khác ví dụ như truyện làm ruộng (trủng điền), truyện thu hoạch. Mỗi một quyết định đều mang lại lợi ích vượt ngoài kỳ vọng.
Truyện ngựa giống (chủng mã), hậu cung thời kỳ đầu ở một mức độ nào đó cũng là một dạng truyện thành tựu.
Truyện thành tựu cũng giống như truyện vả mặt, yêu cầu của sảng cảm là phần thưởng vượt mức, chỉ khác là vả mặt yêu cầu cảm xúc, còn thành tựu yêu cầu vinh dự, vật chất:
"Đại nhân, lương thực lại bội thu rồi!"
Hiện nay dòng chủ lưu cơ bản đều là kiểu Thống trị, kiểu Thành tựu, hoặc hỗn hợp cả hai. Kiểu Giao lưu và kiểu Thám hiểm thì tương đối ít hơn, nguyên nhân là do sảng cảm của hai loại này không trực tiếp và rõ ràng bằng, cần lót đường khá dài.
Kiểu Giao lưu quan tâm đến quan hệ nhân gian, thể hiện sự quan tâm giữa người với người, ví dụ như bạn thân, sự gắn kết, sự cứu rỗi, tình nghĩa, chung tín ngưỡng. Sảng điểm cốt lõi của nó là "Tôi không còn cô đơn nữa", "Chúng ta là một thể", để viết cho sướng thì cũng phải phóng đại điểm này lên:
"Tôi vốn tưởng phải độc hành, không ngờ mối liên kết giữa chúng ta lại sâu đậm đến vậy."
Yếu tố của kiểu Thám hiểm thường bao gồm giải đố, suy luận, điều tra, tìm đường chết bằng những cách không ngờ tới... Truyện tấu hài (nhạc tử văn) cũng thuộc một loại trong số đó. Hiện nay, truyện thám hiểm cũng đang có xu hướng tăng mạnh, chẳng hạn như truyện dị thường, truyện linh dị. Sảng điểm của loại truyện này là "Đệt, hóa ra là vậy", "Đệt, còn có thể làm thế này nữa". Để viết cho sướng thì phải phóng đại trí tưởng tượng (não động) lên:
"Mẹ ơi!"
Cuối cùng bàn thêm về thuyết phóng đại quan hệ xã hội của sảng cảm. Sự triển khai của một sảng điểm thường là lúc thể hiện rõ nhất công lực của tác giả. Một sảng điểm hay phải có chiều sâu, nó có thể được đặt trong một trường không gian quan hệ xã hội:
Kẻ không biết chuyện, người qua đường, phe địch, phe ta, đại lão.
Trong đó mỗi bên đều có kỳ vọng ban đầu của riêng mình:
"Trời đất, cũng chỉ là quân cờ của ta!"
Kinh ngạc.
Cụ thể vào việc viết lách, phải thể hiện triệt để những điểm đi ngược lại kỳ vọng này.
Ngoài ra còn phải quản lý kỳ vọng của độc giả, dùng sự lót đường, chi tiết để xây dựng sự chân thực, độc giả mới có thể nhập vai vào một kỳ vọng chân thực.
Cũng đừng lạm dụng, mô-típ có sướng đến mấy, viết nhiều rồi cũng thành chán. Sự trưởng thành của nhân vật và câu chuyện mãi mãi là cốt lõi.
Tóm lại:
Tìm đúng sảng điểm, lật ngược kỳ vọng, ràng buộc nhiều tầng, xây dựng sự chân thực.
Phần 3: Bộ máy Áp lực và Giải phóng - Điểm mù trong nhịp điệu Sảng văn
Sảng văn có thể níu chân độc giả, không phải vì nó viết quá hay, mà vì nó biết chính xác độc giả muốn gì, rồi liên tục cung cấp thứ đó.
Việc này nghe thì đơn giản, nhưng tuyệt đại đa số mọi người lại hiểu sai hướng. Họ tưởng cốt lõi của sảng văn là "Nhân vật chính phải thắng", thế là cứ để nhân vật chính thắng mãi. Kết quả là độc giả đọc được ba chương liền bỏ xuống.
Thắng bản thân nó không phải là sảng điểm. Quá trình bị chèn ép trước khi thắng, mới chính là sảng điểm.
Khi đọc sảng văn, trong lòng độc giả có một nhu cầu cực kỳ cụ thể: Họ muốn nhìn thấy một người đang ở trong một tình cảnh bất công nào đó, dùng một cách nào đó để lật ngược hoàn toàn thế cờ. Chú ý nhé, là "lật ngược", chứ không phải "trốn thoát". Trốn thoát là trốn tránh, lật ngược là thanh toán. Giá trị cảm xúc của hai việc này đối với độc giả là hoàn toàn khác nhau.
Cấu trúc cảm xúc của sảng văn, về bản chất là một cỗ máy tích tụ và giải phóng áp lực.
Ép càng lâu, nổ càng mạnh. Đây chẳng phải là kỹ thuật tự sự cao siêu gì, đây là cơ chế tâm lý cơ bản của con người. Sự phẫn nộ dồn nén đủ rồi mới cần chỗ xả, sự uất ức kìm nén đủ rồi mới cần một khoảnh khắc được người khác thấu hiểu. Việc sảng văn đang làm, chính là trước tiên giúp độc giả tích tụ cảm xúc đó đến một điểm tới hạn, sau đó mở ra một lối thoát.
Vấn đề là, nhiều người biết phải "ép trước nổ sau", nhưng cách ép lại sai bét.
Ép sai điển hình trông như thế nào? Nhân vật chính bị một đám "người giấy" (nhân vật thiếu chiều sâu) sỉ nhục lặp đi lặp lại. Cách sỉ nhục là "Mày tính là cái thá gì" cộng thêm cười nhạo. Sau đó nhân vật chính nhịn, lại bị sỉ nhục, lại nhịn, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Cách ép này đến chương thứ ba là độc giả phát ngán, bởi vì cái "ép" đó không có sức nặng.
Cái ép thực sự có sức nặng, là cái ép có tính hợp lý. Là khi độc giả đọc và cảm thấy "Người này ở trong hoàn cảnh này quả thực rất khó khăn", chứ không phải "Bọn phản diện này có phải IQ có vấn đề không". Phản diện ngu ngốc thì sự chèn ép sẽ không có sức thuyết phục, sự chèn ép không có sức thuyết phục thì màn lật bàn phía sau sẽ không có giá trị cảm xúc.
Có một điều trong sảng văn mà gần như không ai nói rõ, đó là "sảng điểm" (điểm sướng) và "móc câu" (hook) là hai chuyện khác nhau, nhưng lại thường bị đánh đồng.
Hai thứ này cần xuất hiện luân phiên, nhưng nhịp độ không thể giống nhau.
Nếu cuối mỗi chương đều là sảng điểm, độc giả sẽ bị tê liệt, vì kỳ vọng được thỏa mãn quá nhanh và quá đầy, không có sự tích tụ. Nếu cuối mỗi chương đều là móc câu, độc giả sẽ mệt mỏi, vì cứ phải chờ đợi một thứ mãi không đến.
Nhịp độ hiệu quả nhất là: Sau vài cái móc câu, hãy cho một sảng điểm thực sự, để độc giả cảm thấy "Cuối cùng thì...". Cảm xúc đằng sau ba chữ "cuối cùng thì" này, chính là thứ cốt lõi nhất của sảng văn.
Nói đến đây phải nhắc đến một cái bẫy mà nhiều người không nhận ra.
Sảng văn viết đến đoạn giữa và sau, rất dễ biến thành một vòng lặp: "Nhân vật chính giải quyết một vấn đề, lại xuất hiện một vấn đề lớn hơn". Cấu trúc này bản thân nó không sai, nhưng khi thực thi lại hay mắc một lỗi chí mạng: Vấn đề mới xuất hiện hoàn toàn không có mối liên hệ nội tại nào với vấn đề trước đó.
Mỗi lần bày ra một rắc rối mới đều là từ trên trời rơi xuống, độc giả sẽ cảm thấy toàn bộ câu chuyện đang giậm chân tại chỗ. Nhân vật chính thắng hết trận này đến trận khác, nhưng chẳng có gì thực sự thay đổi, không hướng tới một mục đích cụ thể nào.
Một khi cảm giác này nảy sinh, thì sảng điểm có dày đặc đến đâu cũng không cứu vãn được.
Một sảng văn thực sự hiệu quả về mặt cấu trúc, xung đột của nó phải có các tầng lớp (layer):
Ba tầng này bắt buộc phải có mối quan hệ nhân quả rõ ràng, độc giả mới cảm thấy mỗi lần chiến thắng là đang tiến về một hướng nào đó, chứ không phải đang chạy vòng tròn tại chỗ.
Còn một chuyện nữa liên quan đến mối quan hệ giữa các nhân vật.
Mối quan hệ nhân vật trong sảng văn phải có một cấu trúc quyền lực rõ ràng. Ai đang đè nén ai, ai đang mắc nợ ai, ai đang cần ai. Mấy chuyện này độc giả nhìn qua một cái là phải thấy rõ ngay.
Cấu trúc quyền lực rõ ràng, thì mâu thuẫn mới ổn định. Mâu thuẫn ổn định, câu chuyện mới có bộ khung. Những sảng văn có cấu trúc quyền lực mờ nhạt, độc giả đọc một hồi là không biết nhân vật chính đang đối đầu với cái gì nữa.
Còn một chi tiết nhỏ mà những người viết sảng văn hiếm khi thực sự chú trọng, đó là thời điểm lật ngược (plot twist).
Lật ngược xuất hiện quá sớm, sự tích tụ chưa đủ, độc giả chưa kịp sướng. Lật ngược xuất hiện quá muộn, độc giả đợi mệt rồi, không còn quan tâm nữa. Thời điểm lật ngược tốt nhất, là khoảnh khắc độc giả vừa mới bắt đầu nghĩ "Chuyện này chắc là sẽ kết thúc như vậy rồi" - ngay khoảnh khắc sau đó.
Thời điểm này không thể nắm bắt dựa vào cảm tính, mà phải dựa vào sự thấu hiểu nhịp độ cảm xúc của độc giả. Cảm xúc của độc giả khi nào thì tích tụ đến điểm tới hạn, khi nào thì bắt đầu lắng xuống? Khoảng thời gian giữa hai thời điểm này, chính là cửa sổ giải phóng duy nhất có hiệu quả. Cửa sổ vừa khép lại, lực tác động của sảng điểm đã giảm đi một nửa.
Sảng văn xét cho cùng, không phải đang kể một câu chuyện "nhân vật chính rất lợi hại", mà là đang kể một trải nghiệm, nơi độc giả sau khi nhập vai vào, có thể hoàn thành những trải nghiệm cảm xúc mà ngoài đời thực họ không làm được.
Cốt lõi của việc này không nằm ở chỗ nhân vật chính mạnh đến đâu, mà nằm ở việc tình cảnh đó khiến độc giả cảm thấy chân thực đến mức nào.
Tình cảnh càng chân thực, mức độ nhập vai càng sâu. Mức độ nhập vai càng sâu, sức tàn phá của sảng điểm mới càng mãnh liệt.
Đa phần sảng văn viết về sau càng ngày càng nhạt, không phải vì câu chuyện yếu đi, mà vì tình cảnh đã trở nên giả tạo. Nhân vật chính mạnh đến mức vô lý, đối thủ ngu đến mức vô lý, tất cả đều đang phục vụ cho sảng điểm, kết quả ngược lại lại đẩy độc giả ra xa.
Sảng văn thực sự có thể khiến độc giả theo dõi đến cùng, tình cảnh của nó phải có sức nặng, những gì nhân vật chính phải đối mặt là có thật, cái giá của chiến thắng là có thật. Cho dù cuối cùng chiến thắng triệt để, chiến thắng đẹp mắt, nhưng quá trình đó đã khiến độc giả tin phục.
Chỉ khi độc giả tin, họ mới có thể thực sự thấy sướng.
Một cái sướng mà không ai tin, thì không gọi là sảng văn, đó gọi là xem pháo hoa. Ná nhiệt đấy, nhưng không đọng lại gì cả.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
Nói chi tiết về cốt truyện tiểu thuyết Sủng Mị?
Nội dung chính của tiểu thuyết Huyền Trần Đạo Đồ
Nói một chút cảm nghĩ về Tru Tiên
Nói một chút tiểu thuyết thái giám khiến mọi người cảm thấy đáng tiếc!
Nói một chút về chữ Tình trong Đại Mộng Chủ
Nói một chút về tác giả Ngã Hội Tu Không Điều Trứ cùng với sách mới
Nói sơ lược về vấn đề viết văn
Nội tình Lý Thất Dạ sở hữu khi hồi sinh tại Bát Hoang
Nông Phu Hung Mãnh đẹp không? Quyển tiểu thuyết này giảng cố sự gì?
Nữ Hiệp Chậm Đã: Quyển sách này thế nào?
Nữ Trang Phản Phái: Bắt Đầu Khí Vận Chi Tử Tới Trả Thù... một luồng gió mới thú vị trong tiên hiệp
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.