Tô Thái là một nhân vật phụ có tính cách phác thực, bộc trực và giàu tình cảm trong tiểu thuyết huyền huyễn Thư Kiếm Trường An của tác giả Hắn Từng Là Thiếu Niên. Là cha ruột của nam nhân vật chính Tô Trường An, ông xuất thân là một quân sĩ bình phàm suốt đời gắn bó với binh nghiệp nơi biên viễn cát bụi Tây Lương. Trái ngược với con đường tu hành nghịch thiên đầy gông cùm và sứ mệnh cứu thế vĩ đại của con trai, ông chỉ mong mỏi những điều giản dị nhất của một người cha: gia đình an bình chốn trấn nhỏ, con cái thành gia lập thất để rạng rỡ tổ tông. Sự dung dị, ấm áp cùng tình yêu thương vô điều kiện của ông luôn là điểm tựa vững chãi, nâng đỡ tâm hồn Tô Trường An vượt qua muôn vàn sóng gió giang hồ để giữ lại bản ngã phàm nhân thuần khiết.

Tên gọi chính thức: Tô Thái.
Xuất thân: Trường Môn trấn, một thị trấn nhỏ thuộc vùng biên viễn Tây Lương.
Thân phận: Thiên hộ của quân đội Đại Nguy, cha ruột của Thủ Vọng Giả đời thứ chín Tô Trường An.
Sở thích: Đặc biệt thích thưởng rượu, sùng bái hoàng đế Đại Nguy đương triều.
Tô Thái là một lão binh lão luyện, dành phần lớn cuộc đời để chinh chiến tại sa trường Tây Lương hiểm trở. Do nghĩa vụ quân sự triền miên nơi biên cảnh hoang vu, ông hiếm khi có thời gian ở bên cạnh để chăm sóc và dạy dỗ Tô Trường An từ thuở ấu thơ. Dù mang tước vị Thiên hộ trong quân doanh Đại Nguy nhưng ông vốn không có thực quyền hay tiếng nói quyết định trong triều chính Đại Nguy. Dẫu vậy, ông vẫn âm thầm tích lũy từng đồng ngân lượng ban thưởng ít ỏi từ triều đình, ăn mặc tiết kiệm đến mức tối đa để lo cho con trai có đủ lộ phí lên kinh thành Trường An chuyên tâm học sách thánh hiền.
Ngoại hình: Mang dáng dấp phong sương, thô kệch đặc trưng của một người lính biên thùy quanh năm dãi dầu sương gió. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn thời gian và dấu vết khắc nghiệt của cát bụi sa trường. Dẫu vẻ ngoài có phần xù xì, đôi mắt ông khi nhìn con cái luôn tràn ngập sự bao dung, ấm áp cùng lòng kiêu hãnh khôn nguôi.
Tính cách: Là người bộc trực, nóng nảy và vô cùng bướng bỉnh. Ông thường tự phụ bản thân có tửu lượng cao "nghìn chén không say" nhưng thực tế lại dễ dàng đỏ mặt và say mềm chỉ sau vài chén rượu với bằng hữu. Ông cũng là người trọng sĩ diện và thích hư vinh một cách đáng yêu; ngay khi nhận được chút ngân lượng ban thưởng của Thánh Hoàng, ông lập tức dùng để phá bỏ hàng rào cũ xiêu vẹo, xây dựng lại bức tường đá cao bảy thước và treo tấm biển lớn viết chữ thật to nhằm khoe khoang tiền đồ rạng rỡ của con trai với bách tính trong trấn. Ẩn sau những trận đòn roi hay lời quát mắng thô lỗ thường ngày là một trái tim người cha vô cùng vĩ đại, sẵn sàng hy sinh tất cả vì con cái và kiên định giữ vững khí tiết kiên cường, thà chấp nhận cái chết chứ quyết không làm gánh nặng kéo lùi bước chân cứu thế của con trai.
Đưa tiễn con trai lên kinh thành: Trước ngày Tô Trường An khởi hành đến Trường An, Tô Thái cùng cựu Thái thú Cổ Tương Đình uống rượu say mèm tại trấn Trường Môn. Khi biết tin con trai được gieo duyên cùng quận chúa Bắc Địa Cổ Tiễn Quân, ông vô cùng phấn khởi, liên tục thúc giục và khích lệ con phải nhanh chóng đưa nàng về làm dâu để làm rạng rỡ tổ tông dòng họ Tô vốn năm đời độc đinh. Trước đó, ông từng mong muốn con trai cưới Tô Mạt – con gái của viện trưởng học viện địa phương Tô Hà, nhưng khi biết Tô Mạt đã đính ước với Cổ Ninh, ông dứt khoát mắng mỏ con trai là kẻ ngốc nghếch nếu dám bỏ lỡ mối nhân duyên tốt đẹp với Cổ Tiễn Quân.
Bảo bọc con trai trước họa truy nã: Sau ba năm xa cách, gặp lại Tô Trường An đang gánh chịu lệnh truy nã ác liệt từ triều đình, phản ứng đầu tiên của ông là tung một quyền thật mạnh vào ngực con và mắng mỏ dồn dập nhằm che giấu sự lo lắng, sợ hãi tột cùng trong lòng. Ông lập tức đưa toàn bộ túi tiền tích lũy cho Tô Trường An và kéo con đi trốn, không quên dặn dò con phải chú trọng việc nối dõi tông đường cho dòng họ Tô.
An hưởng tuổi già tại Giang Đông: Được Tô Trường An đưa về vùng đất Giang Đông an toàn để lánh nạn và an dưỡng tuổi già tại trạch viện nguy nga của Sở gia ở thành Kiến Nghiệp. Đứng trước cơ ngơi xa hoa rộng lớn chưa từng thấy, ông không ngừng tặc lưỡi cảm thán bản lĩnh của con trai. Khi nghe những lời đồn đại đầy tà ác bên ngoài về việc Tô Trường An tàn sát hàng vạn tu sĩ và binh lính, ông kiên quyết gạt đi và bày tỏ lòng tin tưởng tuyệt đối vào bản tính thiện lương của con: "Con của lão thì lão rõ nhất, nói nó giết gà giết dê thì lão tin, chứ nói nó giết nhiều người như vậy lão quyết không tin."
Biến cố trên tường thành Kiến Nghiệp: Trong trận chiến cuối cùng tại Giang Đông, Tô Thái bị lực lượng phản tặc của Thừa tướng Tư Mã Hủ bắt giữ làm con tin nhằm uy hiếp Tô Trường An. Đứng trước bờ vực sinh tử tàn khốc trên tường thành Kiến Nghiệp, chứng kiến dị tượng kinh hoàng khi tà pháp của kẻ thù hút cạn sinh cơ biến bách tính thành những bộ xương khô gầy trong nháy mắt, Tô Thái dẫu vô cùng kinh hãi đến mức hai chân run rẩy rồi ngất lịm đi, vẫn giữ trọn khí tiết kiên định, im lặng đối mặt với vận mệnh mà không nửa lời van xin để bảo toàn tôn nghiêm cho con trai Thủ Vọng Giả của mình.
Thân nhân:
Con trai: Tô Trường An, Thủ Vọng Giả thế hệ thứ chín của Thiên Lam viện, người con trai độc nhất mà ông vô cùng mực thước yêu thương và luôn tự hào.
Vợ: Người vợ quá cố đã qua đời từ nhiều năm trước, người ông thường nhắc tới mỗi khi răn đe, quát mắng con trai.
Bằng hữu tri kỷ:
Cổ Tương Đình: Cựu Thái thú trấn Trường Môn, người bạn rượu tri kỷ lâu năm cùng ông chia sẻ những vui buồn chốn biên viễn hoang dã.
Đằng Xà: Thần thú viễn cổ trú ngụ trong cơ thể Tô Trường An, từng có cơ duyên cùng ông uống rượu say mèm và kết giao thân thiết trong quân doanh.
Kẻ thù:
Tư Mã Hủ và thế lực tà ác triều đình: Những kẻ âm mưu bắt giữ ông làm con tin hòng triệt hạ Tô Trường An.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.