
Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng nhìn qua thì giống một phim thần thoại cho vui. Nhưng coi kỹ mới thấy, thứ nó mang lại không chỉ là mấy màn chạy nhảy hay đánh đấm, mà là cảm giác quen quen của những người đang ở tầng dưới cùng trong một thế giới rất đông đúc.
Nhân vật chính toàn dạng không ai chống lưng. Không danh tiếng, không số má, làm việc chăm chỉ nhưng tương lai lúc nào cũng mờ mờ. Coi tới đâu, trong đầu người xem dễ bật ra một suy nghĩ nhỏ thôi là mình hình như cũng từng ở trong vị trí đó.
Núi Lãng Lãng trông bề ngoài rất hoành tráng, bên trong thì chia tầng rõ ràng. Ở dưới đáy, ai cũng học được cách làm cho gọn, nói cho ít, và mong hôm nay trôi qua êm.
Phim khéo ở mấy chi tiết nhỏ. Cách cấp trên xuất hiện, ánh mắt liếc qua, những quy định nghe rất kêu nhưng chẳng ai dám hỏi lại. Có đoạn coi mà bật cười, không phải vì nó quá lố, mà vì thấy quen quá.
Những nhân vật này không mơ làm anh hùng. Họ chỉ muốn sống đỡ mệt hơn một chút, có chỗ đứng chắc hơn, bớt cảm giác mình có thể bị loại bất cứ lúc nào.
Chính vì ước mơ thấp như vậy nên khi họ nghĩ tới chuyện rẽ sang con đường khác, nó lại khiến người xem để ý. Không phải kiểu hùng hồn, mà giống như lúc một người biết rõ nếu cứ ở yên thì sẽ còn mệt dài dài.
Phim có mấy đoạn cho nhân vật khoác lên những thân phận nghe rất kêu. Nhưng càng nhìn càng thấy không ổn, từ cách đứng cho tới cách nói.
Cái hay là phim không chọc thẳng, chỉ đặt nhân vật vào tình huống rồi để sự lệch pha tự hiện ra. Người xem nhìn mà hiểu, làm người khác đôi khi không giúp mình đỡ nhỏ bé hơn, mà chỉ thêm mệt.
Điều dễ thương của phim là nó không biến mấy nhân vật này thành hình mẫu sáng choang. Họ vẫn sợ, vẫn do dự, vẫn tính đường lui.
Nhưng tới lúc cần, họ vẫn bước ra. Không ồn ào, không tuyên bố lớn tiếng, chỉ là một quyết định khá… con người.
Coi tới đây tự nhiên thấy thương. Thương vì họ nhỏ bé thật, mà cũng lì theo cách riêng.

Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng không kết thúc bằng cảm giác hô hào. Nó để lại một dư vị nhẹ nhẹ, giống như coi xong một câu chuyện về người khác mà lại nghĩ tới mình.
Không phải ai cũng trở thành nhân vật chính trong truyền thuyết. Nhưng cố gắng sống cho đàng hoàng trong một thế giới đông người, có lẽ cũng đã là một hành trình đáng kể rồi.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
Toàn Chức Pháp Sư: Được người cứu vớt, lại bị người từ bỏ, vì sao Diệp Tâm Hạ không thương tâm?
Thần Mộ: Tử Kim Thần Long - Tử Phong
Cầu Ma: Bỉ Giả Thương Thiên, Cớ Gì Ngươi Khóc?
Kinh điển trích lời Trạch Thiên Ký
Thế Giới Hoàn Mỹ | Già Thiên | Đế Bá: Mối tương quan giữa 3 quyển sách
Minh Triều Bại Gia Tử: Người mới sáng tác càng dễ thành Thần
Đại Phụng Đả Canh Nhân: Tào Thanh Dương
Đề cử Nho đạo lưu tân tú, lực áp Nho Đạo Chí Thánh!
Thần Nam: Thần tính, ma tính... đều là nhân tính
Chia sẻ một chút quá trình trưởng thành của độc giả
TRUYỆN BA XU MANG LẠI HIỆU ỨNG TÍCH CỰC HAY TIÊU CỰC?
Chỉ đạo sáng tác theo lối thương nghiệp hóa
Trương Tân Kiệt (Đầu não anh minh của Bá Đồ)
Tản mạn vài dòng về Ngụy Đông Cường trong tiểu thuyết Quan Lộ Thương Đồ
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.