Ta Có Nhất Kiếm, thể loại đông phương huyền huyễn, nhiệt huyết kết hợp vô địch văn, được sáng tác bởi tác giả Thanh Phong Loan. Trước mắt Ta Có Nhất Kiếm đang ra 472 chương, nhân vật chính gọi là Diệp Quan.
Kim thủ chỉ: Tiểu tháp ( tương tự lão gia gia. )
Ta có nhất kiếm, ra khỏi vỏ tức vô địch!
Củu Trọng,Tiên Thiên, Thần Anh, Chân Pháp, Vạn Pháp, Thông U, Thần Phách, Ngự Không cảnh, Phá Không cảnh, Diệt Không cảnh, là Địa Pháp cảnh, Thiên Pháp cảnh, Tiểu Kiếp cảnh, Đại Kiếp cảnh, Pháp Kiếp cảnh...
Đọc hơn 200c, đánh giá nên phải công tâm, không được nhét cảm xúc cá nhân vào, ok:
- Tính cách nhân vật khoa trương-siêu hoàn mỹ:
+ Sát phạt quả quyết (giết người không chớp mắt)
+ Thông minh não to, biết suy nghĩ (luôn được tác giả mô tả không não tàn, được các nhân vật khác khen ngợi, người đọc dễ bị dẫn dắt. nhưng ngoài chuyện mưu mô dò xét đồng minh (tháp gia) thì hầu như chẳng thấy đâu, chẳng làm nên chuyện)
+ Biết tiến biết lùi (vì main mà bao nhiều người đổ máu, main thà gãy chứ không cong, mình chưa gãy, người xung quanh gãy tả tơi).=
+ Hiếu thảo, có tình có nghĩa, (được, tốt, điểm sáng)
+ Vượt cấp đánh, vượt nhẹ chục cấp, buff quá đà, quá nhanh, vài chương buff một cấp. mặc dù tác miêu tả rằng main không muốn lên cấp quá nhanh.
+ Công lý, công bằng chính nghĩa, mặc dù biết mình xuất thân gia tộc quèn, mà vẫn muốn ảo tưởng, hại bao nhiêu người xung quanh (khúc này thật lòng là chê, hơi bất công xíu, nhưng thực tế nó là v). vì là main nên còn sống, chứ không cả nhà bị diệt rồi=> main não tàn, không biết suy nghĩ cái này à, hay là vì viết mình là main nên thỏa sức khoe cá tính.
=> Riêng tôi thấy main hơi ích kỷ, nếu nhún nhường, co dãn hơn có lẽ đã không có bi kịch mất mát. Vì tác miêu tả main quá hoàn hảo lu mở đi main là thằng nhóc mười mấy tuổi, nên đã khiến mình khắt khe. Và tính cách hoãn mỹ quá nên thấy giả tảo, ảo tưởng.
Nội dung cốt truyện: Main không biết thân thế mình bá đạo, có cường giả bảo vệ. main năng lực không đủ, quyền thế không (do chưa biết) đi khắp nơi và bị gây sự. main không chịu khuất phục, main phản kháng, main cố gắng, main chém giết, main giết không lại thì có người khác gánh. cốt truyện như vậy lặp đi lặp lại tới hơn 200 chương và chưa thấy chấm dứt. Cốt truyện khá nhạt. Bù lại đó là văn phong của tác giả thật sự rất cuốn hút, rất tốt.
Do đây là bộ truyện tiếp theo của một bộ truyện nổi tiếng nào đó mà tôi chưa đọc, nên tôi nghĩ sẽ có nhiều người có suy nghĩ khác nhau. Tóm tắt lại rằng văn phong xuất thần của tác giả đã cứu lấy bộ truyện, đọc giải trí, không cần quá chăm chú, đáng đọc giải trí
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
phàm nhân Lão Thiên Cơ
2 năm trước
cổ thánh Lữ thiên thụ
2 năm trước
Ngộ đạo cùng tu đạo, cuối cùng cái nào trọng yếu hơn?
Tinh Môn: Vẻn vẹn bốn tháng, đổi mới 294 vạn chữ, khủng bố như vậy!!!
Già Thiên giảng cố sự gì? Diệp Phàm nhân sinh kinh lịch
Đấu La Đại Lục Ⅲ Long Vương Truyền Thuyết: Hứa Tiểu Ngôn
Đánh giá Dược Trần qua góc nhìn nhân vật khác
Review Tu Chân Môn Phái Chưởng Môn Lộ
Đôi chút bàn luận về nhân vật trong già thiên p3
Long Vũ (nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết Thần Mộ)
Hoành Tảo Thiên Nhai sách mới - Trường Sinh Đồ: cảm giác cùng Thiên Đạo Thư Viện không có quan hệ gì
Những phong tục tập quán đáng sợ của Trung Hoa (phần 3)– Canh thai nhi.
Sư Huynh Ta Thật Sự Quá Vững Vàng hoạt hình lên sóng, Phong Lăng Thiên Hạ xin phép nghỉ Tết 10 ngày!
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.