Đây không phải là thiên hùng ca về một anh hùng cứu thế. Đây là cuốn nhật ký ghi lại hành trình một gã điên bước qua thế giới của những kẻ tự cho mình là tỉnh táo.

Lâm Phàm — kẻ mà ngay từ cái tên cũng tầm thường đến mức chìm nghỉm — lại mở đầu huyền thoại của mình đằng sau những bức tường xám xịt của Bệnh viện Tâm thần Thanh Sơn. Trong mắt y bác sĩ, cậu là căn bệnh vô phương cứu chữa. Cậu tự chích điện vào người, thản nhiên quấn dây đồng quanh ngực rồi mỉm cười như vừa nếm một ngụm trà ngon. Người đời nhìn vào chỉ thấy sự điên rồ vô nghĩa, nhưng đâu ai biết rằng, đằng sau lớp da thịt tưởng chừng ngô nghê ấy là một cỗ máy tu luyện vạn năm có một. Mọi nỗi đau thể xác, mọi trò hành hạ bản thân quái gở qua góc nhìn của "Hệ thống" lại biến thành từng khối sức mạnh cuồn cuộn, nén chặt vào từng thớ cơ. Lâm Phàm không mang mối hận thù với thế giới, cậu chỉ nhìn đời bằng đôi mắt trong veo của một đứa trẻ... sống trong thân xác của một vị thần.
Cánh cửa trại tâm thần cuối cùng cũng không giữ nổi bước chân ấy. Lâm Phàm dạo bước ra đời, kéo theo Lão Trương — một gã bệnh nhân khác lúc nào cũng lăm lăm bộ kim châm cứu với nụ cười ngớ ngẩn. Họ bước vào một thế giới đang rên siết dưới nanh nanh của tà vật. Nơi mà các cường giả dị năng gồng mình liều mạng, nơi máu đổ và tiếng khóc than vang lên khắp các đô thị, thì Lâm Phàm lại xuất hiện như một gã khách du ngoạn đi nhầm đường.
Cuộc chạm trán giữa cậu và thế giới tà vật là một chuỗi những kịch bản nực cười nhất. Những con quái vật gieo rắc kinh hoàng, những thực thể hắc ám coi con người là mồi ngon, khi đứng trước mặt Lâm Phàm lại hóa thành những nạn nhân đáng thương. Cậu không đánh vì chính nghĩa, cậu đấm nát đầu một ma thần đơn giản vì nó lỡ tay làm rơi cái bánh bao cậu đang ăn dở, hoặc vì nó chót cản đường cậu đi dạo mát. Bằng thứ logic kỳ dị của riêng mình, Lâm Phàm bắt bọn tà vật phải tuân theo "quy tắc ứng xử", nghiền nát mọi uy phong của những kẻ xưng hùng xưng bá bằng những cú đấm thẳng tay, không chút màu hoa mỹ.
Càng bước xa, thế giới quanh cậu càng trải rộng. Từ những con phố ngập tràn khói bụi đô thị đến những thế lực ẩn thế ngàn năm, từ quái vật cấp thấp cho đến những dị thể vươn tầm vũ trụ. Càng nhiều kẻ mạnh xuất hiện, nỗi khiếp đảm mang tên Lâm Phàm lại càng loang rộng. Nhưng mặc cho thiên hạ chao đảo, mặc cho thế giới tung hô hay khiếp sợ, tâm trí Lâm Phàm vẫn dừng lại ở căn phòng trống tại Bệnh viện Thanh Sơn. Cậu vẫn là gã tâm thần ngơ ngác, thản nhiên bước qua những đống đổ nát của thời đại với một nụ cười không vướng chút bụi trần.
Đó mới là cái trớ trêu nhất của Cường Giả Đến Từ Trại Tâm Thần: Khi thế giới bên ngoài tràn ngập những kẻ tỉnh táo nhưng đầy tham vọng và điên cuồng, thì gã điên duy nhất ngồi trong trại tâm thần lại là người bình thản và vô địch hơn tất cả.

Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
Thôn Phệ Tinh Không: Thiên Dương Tôn Giả
Thôn Phệ Tinh Không: Thiên Hoa Tôn Giả
Thôn Phệ Tinh Không: Thiên Trận Vương
Thôn Phệ Tinh Không: Thiết Đầu
Thôn Phệ Tinh Không: Thiết Kỳ Vương
Thôn Phệ Tinh Không: Thiết lập thế giới quan
Thôn Phệ Tinh Không: Thứ Ô Ma Chủ
Thôn Phệ Tinh Không: Thứ Tâm Chi Chủ
Thôn Phệ Tinh Không: Thung Yến Vương
Thôn Phệ Tinh Không: Thương Kim Vương
Thôn Phệ Tinh Không: Tì Duy Tạp
Thôn Phệ Tinh Không: Tí Ma Chi Chủ
Thôn Phệ Tinh Không: Tiềm Phàm Tôn Giả
Thôn Phệ Tinh Không: Tinh Hà Chi Chủ
Thôn Phệ Tinh Không: Tinh Huyễn Vương
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.