Chương 1: Chiến lược trang bức vả mặt thể loại Đô thị trên Phi Lư - Lời ngoài lề
Cuối mỗi tháng, tôi đều dành chút thời gian giảng bài cho mấy tay tác giả viết thuê dưới quyền, nửa năm nay toàn giảng về thể loại Đô thị.
Thứ quan trọng nhất của thể loại Đô thị chính là trang bức vả mặt.
Trong lúc giảng bài và giải đáp thắc mắc, tôi phát hiện ra một vấn đề mấu chốt.
Vấn đề này có lẽ ai cũng biết, nhưng lại chẳng có ai chuyên tâm đi phân tích cặn kẽ nó cả.
Viết trang bức vả mặt không hay, tôi cho rằng nguyên nhân chính là nằm ở chỗ này.
Thế nên hôm nay tôi sẽ đặc biệt giảng về kỹ thuật trang bức vả mặt, lấy nhiều ví dụ, đồng thời chọn ngẫu nhiên một cuốn sách thực tế trên Phi Lư để minh họa.
Nếu chỉ nói lý thuyết suông, rất nhiều người sẽ không thể hiểu sâu được.
Bài viết này gần như là tổng hợp các bài giảng về Đô thị của tôi trong nửa năm qua. Không dám nhận là cao siêu gì, nhưng nếu hiểu và học được, nhắm mắt viết trên Phi Lư kiếm vài trăm lượt đặt mua dễ như uống nước. Chịu khó động não một chút, có chút sáng tạo, thì mười cuốn sẽ có tám cuốn đạt hàng ngàn lượt đặt mua.
Lời nói đầu
Bất kể là Đô thị bên Vô Tuyến hay Phi Lư, thực ra ngay cả dân gà mờ cũng biết, trang bức vả mặt là giai điệu chính của câu chuyện.
Không phải đang trên đường đi trang bức vả mặt thì chính là đang trang bức vả mặt, không ngừng nghỉ một giây nào.
Câu nói này đã thâu tóm cốt lõi của các thể loại lớn như Đô thị, Huyền huyễn trên Phi Lư.
Nhưng, tại sao những thứ ai cũng biết, mà vẫn viết không ra hồn?
Thậm chí càng viết càng hoang mang, không ngừng đi tìm kiếm các bài hướng dẫn thủ thuật.
Viết truyện mạng không phải là toán học, không hề có một bộ công thức nghiêm ngặt nào cả.
Thủ thuật viết truyện vô cùng đa dạng, thậm chí đôi khi hai lý thuyết thủ thuật hoàn toàn đối lập nhau vẫn có thể cùng tồn tại.
Lấy một ví dụ:
Hồi đầu bên Phi Lư có một bộ Thần hào lọt top Thiên Bảng, vừa vào truyện hệ thống đã cho luôn chục tỷ, nhiệm vụ đầu tiên là phải tiêu sạch chục tỷ đó trong một ngày.
Nhân vật chính mặc đồ điểu ti, cưỡi xe máy điện phi thẳng đến khu đồ hiệu mua sắm.
Tại quầy đồng hồ Patek Philippe, bạn học, nhân viên bán hàng, đồng nghiệp, họ hàng của nhân vật chính đều có mặt ở đó.
Sau khi bị bạo kích bằng đủ lời lẽ chế giễu, mỉa mai nào là không biết thân biết phận, thích đú đởn, không có tiền thì đừng có vào...
Nhân vật chính bắt đầu trang bức.
Lại đây, gói hết tất cả đồng hồ lại cho tôi, tôi mua hết, đúng, cô không nghe nhầm đâu, tất cả đồng hồ đang bán trong tiệm này gói hết lại.
Cái gì, cô không quyết định được? Gọi đứa nào quyết định được ra đây.
Bên cạnh hóng hớt là tiệm Vacheron Constantin đúng không?
Lại đây, gói hết đồng hồ tiệm các người lại luôn.
Rolex bên kia không thấy gọi tên à? Không muốn kiếm tiền thì cứ đứng ngây ra đó đi.
Chấn động toàn trường, chấn động cả trung tâm thương mại, chấn động cộng đồng mạng, chấn động toàn thế giới.
Đây chính là kiểu vả mặt vang tận trời xanh. Bạn cũng học theo, vả mặt bôm bốp, phản diện đủ kiểu chế giễu, đến con chó cũng nghĩ nhân vật chính là một thằng nghèo mạt rệp.
Nhưng hôm sau bạn lại đọc một cuốn sách khác, cũng là truyện Thần hào.
Mở đầu nhân vật chính nhận hệ thống, điểm danh được tặng một chiếc siêu xe, tặng thêm một trăm triệu tiền mặt, cũng bắt nhân vật chính đi tiêu tiền.
Nhân vật chính cũng đến tiệm đồng hồ, vừa bước vào cửa, nhân viên phục vụ tố chất cao tươi cười tiếp đón (nhân viên không hề chế giễu), ra đến cửa gặp bạn học, bạn học kinh ngạc thấy nhân vật chính giàu thế, ngỏ ý muốn đi theo mở mang tầm mắt xem người giàu tiêu tiền thế nào, nhân vật chính thản nhiên đồng ý.
Mười mấy chương, thậm chí mấy chục chương đầu cứ nhẹ nhàng trôi qua như thế. Không có phản diện, đến trang bức cũng chẳng buồn trang bức.
Thế là bạn hoang mang, sai sai thế nào ấy nhỉ.
Bài hướng dẫn hôm trước tôi đọc bảo là phải vả mặt bôm bốp cơ mà, truyện này chẳng có nổi một mống phản diện, đúng là có vấn đề. Nhưng dù có vấn đề đi nữa, bạn nhìn xem người ta vẫn chễm chệ trên Thiên Bảng kia kìa, vậy rốt cuộc là ai có vấn đề?
Đấy chính là điều tôi muốn nói, kỹ thuật và chiến lược viết truyện mạng không phải là định lý công thức, thậm chí có những lý thuyết, thủ thuật mà các đại thần nói ra vẫn có thể bị lật đổ.
Những gì tôi giảng đều dựa trên sự hiểu biết của cá nhân tôi, chưa chắc đã phù hợp với bạn. Nếu muốn học kiểu trang bức vả mặt của tôi thì có thể xem tiếp, chắc chắn sẽ rút ra được chút cảm ngộ.
Chính văn
Cảm ngộ của tôi về trang bức vả mặt là gì?
Trước tiên hãy nói ngắn gọn trang bức vả mặt là gì.
Họp lớp, bạn học chế giễu, nhân vật chính vả mặt, bạn học trố mắt ngoác mồm, hóa ra thằng bạn nghèo rớt mồng tơi ngày xưa nay đã là thần hào rồi. Từng người một quay ngoắt thái độ.
Đó là một màn trang bức vả mặt được miêu tả gói gọn trong một câu.
Truyện Đô thị trang bức, suy cho cùng cũng chỉ là viết cho dài câu nói đó ra mà thôi.
Điểm mấu chốt đến rồi đây, cốt lõi của màn trang bức vả mặt này là gì, hay nói cách khác điểm mấu chốt là gì?
Người mới viết trang bức vả mặt, vấn đề lớn nhất họ gặp phải không phải là không viết nổi một tình tiết trang bức vả mặt trọn vẹn, mà là viết quá sượng trân, khiên cưỡng và vô não.
Những bộ truyện Đô thị lẹt đẹt trên Phi Lư, khu vực bình luận thường xuyên bị độc giả chửi rủa:
Vì vậy, muốn viết trang bức vả mặt cho hay, phải bắt đầu từ ba điểm này.
Trọng điểm:
Điều 1: Vô não. Chữ "vô não" ở đây nghĩa là tác giả phải "có não" để độc giả "vô não" mà đọc (đọc giải trí không cần suy nghĩ nhiều). Nhưng họ đang đọc vô não mà bạn lại tống vào một tình tiết hay thiết lập quá ngu ngốc, quá tuột cảm xúc, thì họ phải nhảy ra chửi bạn thôi.
Cái "vô não" này không phải là trọng tâm tôi muốn giảng hôm nay. Lần sau tôi sẽ dành riêng một bài để nói về "não" trên Phi Lư là gì, và làm sao để chỉ bằng vài câu nói có thể biến một bộ truyện trở nên "có não".
Điều 2 và Điều 3 bổ trợ cho nhau, tôi sẽ giảng gộp chung.
Bạn muốn viết sao cho không khiên cưỡng, không sượng trân, khoan bàn đến văn phong hay các điều kiện khác, chỉ nói riêng về tình tiết.
Tình tiết có vấn đề ở đâu mà lại khiến độc giả đọc thấy khiên cưỡng và sượng trân?
Theo ý kiến cá nhân tôi, đó là thiếu đi sự trơn tru, thiếu đi "chất bôi trơn".
Chất bôi trơn này chính là Phô điếm (trải đệm/lót đường) và Nhân thiết (thiết lập nhân vật).
Có lót đường và thiết lập nhân vật, tình tiết của bạn tự nhiên sẽ trở nên "có não".
Thiết lập nhân vật và lót đường cũng là thứ cốt lõi nhất mà rất nhiều đại thần Phi Lư nhắc đến khi dạy viết Đô thị.
Nhưng lại không có ai thực sự đi sâu vào phân tích cách thiết lập nhân vật và lót đường như thế nào. Hầu hết các bài hướng dẫn chỉ dạy bạn phân loại trang bức, nào là chiêu thức gây sốc, kịch bản trang bức trong quán Karaoke, cách trang bức hoa mỹ...
Tiếp tục nhé, tôi sẽ lấy ví dụ để phân tích về thiết lập nhân vật và lót đường, cũng như làm thế nào thông qua hai yếu tố này để khiến màn trang bức vả mặt bớt đi sự sượng trân, khiên cưỡng.
Cảnh ăn cơm ở nhà ăn rất hay gặp, tôi sẽ trích xuất thẳng một tình tiết trang bức vả mặt.
Góc nhìn hướng về nhân vật chính và Trương Tam, Trương Tam huých nhân vật chính một cái, ngược lại tự làm mình loạng choạng suýt ngã.
Trương Tam chửi nhân vật chính: Mày đi đứng không có mắt à, làm ông đây suýt đổ hết cả khay cơm.
Nhân vật chính đứng trên đỉnh cao đạo đức: Trương Tam, rõ ràng là mày đi đụng vào tao, chỉ là mày béo bệu nên đứng không vững bằng tao thôi.
Trương Tam tức giận, xông lên đánh nhân vật chính, nhân vật chính đấm một phát hạ gục hắn ta xuống đất.
Đây là một màn vả mặt. Mọi người xem thấy có sượng không, có trơn tru không?
Tin chắc độc giả vừa xem là ấn X tắt truyện ngay. Lý do rất đơn giản: Thứ nhất, không có tí khí chất (bức cách) nào. Thứ hai, xem chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Thứ ba, thằng Trương Tam này bị thiểu năng à? Thực lực rác rưởi bị người ta đấm một phát ngất xỉu mà còn dám ngông cuồng thế, không hiểu sao nó sống được đến tận bây giờ?
Bạn muốn biến một tình tiết cũ rích, có thể xảy ra mọi lúc mọi nơi trong đời sống này thành một đoạn truyện trơn tru tự nhiên, trang bức không sượng, lại "có não".
Bạn bắt buộc phải thêm vào hai yếu tố tôi vừa nhắc đến: Thiết lập nhân vật và lót đường.
Thiết lập nhân vật và lót đường hỗ trợ cho nhau, tất cả đều nhằm mục đích cống hiến, đắp gạch xây nền cho màn trang bức vả mặt của nhân vật chính.
Hai thứ này đồng thời lại có thể khơi gợi lên cảm giác mong chờ tiềm ẩn.
Cảm giác mong chờ từ đâu mà ra? Chính là từ thiết lập nhân vật và lót đường mà ra.
Tôi tiếp tục dùng ví dụ này để phân tích.
Nhân vật chính mở đầu nhận được Hệ thống Quyền vương, gói quà tân thủ giúp nâng cao thể chất và kỹ năng quyền anh của nhân vật chính lên mức chuyên nghiệp hàng đầu.
Trương Tam cao to vạm vỡ, là tên lưu manh khét tiếng trong trường, làm đủ trò ác ôn. Đi ăn cơm ở nhà ăn không bao giờ xếp hàng, nhìn ai ngứa mắt là đấm đá túi bụi.
Hai câu này chính là thiết lập nhân vật và lót đường đơn giản nhất.
Nhân vật chính có thực lực của quyền thủ chuyên nghiệp hàng đầu, một cú đấm nặng vài trăm cân, đánh người thường chẳng phải là một đấm miểu sát sao.
Rồi nhân vật phản diện lại là một kẻ rất đáng ghét, rất kiêu ngạo.
Phản diện và nhân vật chính bắt đầu va chạm, hai vai diễn bắt đầu đan xen vào nhau. (Cảm giác mong chờ cũng từ đây mà dâng lên. Tương tự suy rộng ra, tả một mỹ nữ, tả cô ta đẹp thế nào, có bao nhiêu người theo đuổi, độc giả đọc xong sẽ sinh ra cảm giác mong chờ rằng: nhất định phải thu phục mỹ nữ này. Bằng không, nếu bạn không thu, lại để phản diện nẫng tay trên, độc giả sẽ chửi bạn sấp mặt).
Có xung đột mâu thuẫn, sau đó nhân vật chính nói lý lẽ, đối phương thẹn quá hóa giận ra tay trước, kết quả nhân vật chính đấm một phát miểu sát đối phương.
Như vậy, tình tiết xem ra sẽ mượt mà hơn rất nhiều, vả mặt cũng tự nhiên hơn.
Đây là thiết lập nhân vật và lót đường cơ bản nhất, khi áp dụng vào tiểu thuyết thực tế, phần lót đường này chắc chắn phải hoàn thiện hơn, thậm chí có thể rải đệm trong suốt vài chương.
(Ví dụ tôi mở rộng thêm một chút: Trương Tam bị miểu sát, biết nhân vật chính vũ lực vô song, thế là động đến quyền lực, chú của hắn là chủ nhiệm giáo dục. Lúc này, bạn phải trang bức vả mặt tiếp thế nào? Vẫn phải lót đường, tiếp tục nghe tôi giảng.)
Trong một cuốn sách, khâu lót đường cho câu chuyện còn quan trọng hơn cả khâu vả mặt.
Khâu vả mặt bạn có thể chọn viết một cách bình th淡, đối phương lúng túng ôm quyền nói: "Tôi thua rồi" là được.
Cũng có thể chọn cách vả mặt cho đối phương nổ đom đóm mắt, đối phương dập đầu nhận sai. Hoặc dùng bài cũ của Vô Tuyến ngày xưa: đánh thằng nhỏ thì thằng già chui ra, thù không đội trời chung cũng được hết.
Cũng có thể vô hình trang bức: Tôi không nói tôi giỏi, nhưng bạn biết tôi rất giỏi, đủ kiểu tâng bốc nịnh bợ liếm gót. (Ở đây bổ sung thêm một chút: Nếu bạn không làm tốt phần thiết lập nhân vật và lót đường, tự nhiên có một tên phú nhị đại ra liếm gót bạn, bạn thấy có sượng không, não để đâu? Nếu thiết lập nhân vật là: nhân vật chính vừa lên đã điểm danh nhận được 80% cổ phần của một công ty bất động sản X, mà bố của tên phú nhị đại kia chỉ mở một công ty nhỏ, sống nhờ vào dự án của công ty bất động sản đó. Sau khi phú nhị đại biết được tầng thân phận này của nhân vật chính rồi mới quay ra liếm gót, thế chẳng phải hợp lý hơn rất nhiều sao? Thậm chí phải kéo cả ông bố ra liếm cùng mới đúng.
Dựa vào thiết lập nhân vật và lót đường để khai thác các sảng điểm (điểm thỏa mãn), tạo ra các loại cảm giác mong chờ. (Tất nhiên, bạn phải tạo ra đúng cảm giác mong chờ mà độc giả muốn xem. Đi chệch hướng thì dù là sảng văn cũng sẽ rớt lượt theo dõi. Trên Phi Lư, dính một độc điểm nhẹ thì rớt vài trăm lượt đặt mua, nặng thì tụt dốc không phanh. Ví dụ truyện võ hiệp, người ta xem là xem cảnh lấy võ lực nghiền ép, kết quả nhân vật chính lại đi thi xem ai làm thơ hay hơn... Đó là tạo sai cảm giác mong chờ, dẫn đến sảng điểm cũng đi chệch hướng theo. Cần phải điều chỉnh lại).
Việc lót đường trên Phi Lư có đôi chút khác biệt so với các trang mạng khác.
Ai cũng biết Phi Lư không chuộng thể loại ngược hay chèn ép nhân vật chính.
Nhưng tại sao bạn xem rất nhiều sách trên Thiên Bảng, nhân vật chính vẫn bị mỉa mai, bị chèn ép như thường?
Bạn mà để phản diện chửi nhân vật chính, độc giả sẽ kêu ngay là ngược main.
Đó là bởi vì phần lót đường của người ta có một "điều kiện vô địch tiền trạm".
Ví dụ truyện Hồng Hoang, đa phần sẽ có hệ thống, hoặc thân phận, lai lịch cực kỳ trâu bò. Đô thị Thần hào thì vừa vào đã điểm danh nhận vài chục tỷ.
Câu chuyện còn chưa bắt đầu, nhân vật chính đã thuộc dạng "tiểu vô địch" rồi, tiếp theo mới bắt đầu rải đệm lót đường cho khâu vả mặt. Độc giả tâm lý tự nhiên sẽ rất thoải mái xem nhân vật chính trang bức.
Nếu bạn không có cái điều kiện vô địch tiền trạm này, thì chẳng phải giống như đọc võ hiệp truyền thống, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cho nhân vật chính, lo xem nhân vật chính có chết không à?
Truyện Huyền huyễn trên Phi Lư hay có những bình luận kiểu này: "Bản lĩnh to bằng con kiến mà dám đi chọc tổ ong vò vẽ, thật là thiểu năng, sao không mau cút đi tu luyện đi?"
Nếu nhân vật chính đã vô địch rồi, độc giả có bình luận thế không?
Tất nhiên bạn có thể giải thích: Tôi đâu có ra sân là vô địch ngay, nên tôi viết rất thận trọng, chặt chẽ, chỉ là tiểu vô địch, vô địch cục bộ, chứ không phải vô địch toàn map.
Nói một cách đơn giản, đó là trước khi phân cảnh trang bức quan trọng nhất diễn ra, bạn phải chuẩn bị sẵn sàng đạo cụ, nhân vật, thực lực - những thứ dùng để vả mặt. Thiếu cái gì thì bạn lót đường viết cái đó, chuẩn bị xong xuôi rồi hẵng trang bức vả mặt.
(Cái gọi là "tiểu vô địch" này có thể tùy theo từng cuốn sách cụ thể mà thiết lập. Ví dụ Thần hào thì tiền bạc là vô địch, đồng thời cốt truyện của bạn đa phần phải dựa vào điểm mạnh của nhân vật chính để dàn cảnh trang bức vả mặt. Bằng không, bạn là Thần hào, người ta lại dùng âm nhạc để trang bức với bạn, bạn nhiều tiền đến mấy mà không biết đánh đàn thì nói làm cái quái gì. Cho nên rất nhiều truyện Thần hào lại phải đi bổ sung đủ mọi loại kỹ năng cho nhân vật chính để biến hắn thành kẻ vạn năng. Dù thi thố cái gì, đối thủ cũng chỉ là rác rưởi. Đây là một sự sắp xếp "tiểu vô địch" tiền trạm rất rõ ràng. Chỉ khi bạn biết nhân vật chính vô địch ở lĩnh vực này, còn kẻ địch lại tự cho mình vô địch ở lĩnh vực đó (hoặc ít nhất nghĩ là giỏi hơn bạn), thì mới tạo ra được cảm giác mong chờ cơ bản.)
Khi điều kiện tiền trạm đã thiết lập xong, bạn có thể dìm nhân vật chính xuống một chút để làm lót đường.
Vậy thì, phần lót đường này nên viết những gì?
Cái cốt lõi của phần lót đường này là phải bổ trợ tương xứng với màn trang bức tiếp theo của bạn.
Lấy ví dụ lại cuốn Thần hào có lối viết cực đoan lúc nãy, phần lót đường trước khi cậu ta mua đồng hồ ở quầy Patek Philippe là gì?
Đầu tiên, điều kiện vô địch tiền trạm của cậu ta là đã có tài sản chục tỷ, hơn nữa hệ thống yêu cầu cậu ta phải tiêu hết chục tỷ trong thời gian ngắn, đồng thời sẽ có phần thưởng lớn hơn.
Sau đó, tác giả thiết lập thêm vài nhân vật: một người họ hàng mắt chó coi thường người khác, chê nghèo yêu giàu, hám danh hám lợi.
Một nhân viên bán hàng khinh người, một cô hoa khôi bạn học cũ hám tiền.
Ba nhân vật phản diện này đụng độ với nhân vật chính, khung cảnh đó chắc mọi người đều tưởng tượng ra được.
Vả mặt. Thực ra quá trình vả mặt rất đơn giản, chỉ là tất cả đều ngớ người ra.
Nhân vật chính trực tiếp bao trọn toàn bộ đồng hồ trong tiệm Patek Philippe, ái chà, một lúc tiêu đi mười mấy tỷ.
Chấn động tất cả mọi người.
Nếu không có cái điều kiện tiểu vô địch tiền trạm này.
Thì độc giả xem chắc chắn sẽ không thấy thoải mái, vì theo những gì đã biết, nhân vật chính chỉ là một thằng nghèo mạt rệp.
Thiếu thực lực mà lại nhắm mắt trang bức, dù đến thời khắc mấu chốt có hệ thống ra cứu nguy, nhưng lúc đó đã muộn mất rồi.
Truyện truyền thống tuy nhân vật chính đa số không chết, nhưng tại sao bạn xem cứ luôn cảm thấy nơm nớp lo sợ?
Chính là vì thiếu mất cái điều kiện tiểu vô địch tiền trạm này.
Cũng chính vì thiếu nó mà cảm giác mong chờ cũng không còn mãnh liệt nữa.
Lúc này mà bạn viết họ hàng, đồng nghiệp mỉa mai nhân vật chính thế nào, người anh em ạ, thế là thành truyện ngược thê thảm rồi.
Nhiều người không biết "sảng" (thỏa mãn) là gì.
Thông qua thiết lập nhân vật và lót đường để tạo ra cảm giác mong chờ, rồi bạn miêu tả trọn vẹn cái cảm giác mong chờ đó ra, thì đó chính là một sảng điểm.
Cho nên: Sảng điểm = (Thiết lập nhân vật + Lót đường) + Sự va chạm đan xen giữa các nhân vật.
Đây là công thức viết sảng điểm do tôi tự đúc kết lại.
Cho nên rất nhiều người cứ đi hỏi chi tiết sảng điểm cốt lõi của truyện Thần hào, truyện Hồng Hoang là gì, tôi thường không trả lời.
Nếu thực sự phải liệt kê ra sảng điểm là gì, tình tiết sảng điểm thế nào, tôi có thể kể từ giờ đến tận ngày tận thế.
Rất nhiều cuốn sách bên Khởi Điểm, những cuốn sách Thiên Bảng bên Phi Lư, ngày càng nhiều đại thần đang dốc rất nhiều công sức vào khâu lót đường cốt truyện.
Cảm ngộ của riêng tôi là: Một cuốn sách có khiến người ta muốn đọc tiếp hay không, không nằm ở việc bàn tay vàng của bạn lòe loẹt, mới lạ đến đâu, mà nằm ở việc các tình tiết lót đường có thể cuốn người đọc vào câu chuyện hay không, thiết lập nhân vật và lót đường có tạo ra được một cảm giác mong chờ mãnh liệt hay không.
Tại sao Đô thị bên Phi Lư toàn lấy các từ khóa hot trên Weibo làm tên sách?
Lý do dễ hiểu nhất là vì những thứ này tự mang theo lưu lượng và độ nổi tiếng.
Còn giải thích theo góc nhìn chuyên môn, đó là bởi bản thân nó đã là một bộ thiết lập nhân vật và lót đường hoàn chỉnh mà ai ai cũng biết rồi.
Giống như bạn đang viết truyện đồng nhân cho cái trend đó vậy.
Ví dụ như Phù đệ ma (Chị gái mù quáng dốc hết tài sản lo cho em trai), ai cũng biết thiết lập nhân vật và bối cảnh câu chuyện đại khái ra sao rồi, nên bạn không cần vắt óc suy nghĩ nhiều về thiết lập và lót đường, bạn có thể nhảy thẳng vào vả mặt cả nhà bà chị đó luôn. Mở đầu tung ngay bài tẩy là ăn chắc.
Nhưng bỏ qua cái mở đầu đó, càng viết về sau bạn sẽ lại càng hoang mang.
Tôi từng thấy có người chạy theo trend kiểu này, bi đát nhất là VIP đạt 5 vạn mà lượt đặt mua chương đầu (thủ đính) không tới 50. Trong khi bình thường thể loại này 1 vạn VIP thì 100 thủ đính là chuyện cơ bản.
Phần mở đầu bạn trích dẫn tin tức hot, tận dụng thiết lập và lót đường có sẵn, vừa mở bàn tay vàng lên là vả mặt bôm bốp, biến cái bản tin khiến người ta bức xúc đó thành cái kết cục mà bọn phản diện phải chịu thiệt thòi lớn khiến ai cũng hả dạ.
Nhưng sau đó thì sao?
Sách của bạn rồi sẽ phải xuất hiện nhân vật mới, cốt truyện mới, bạn vẫn phải trang bức vả mặt. Nếu bạn không làm tốt phần thiết lập nhân vật và lót đường, mà vẫn rập khuôn viết y như cái khung của phần mở đầu, thì sẽ dẫn đến hai thái cực trái ngược: độc giả hoặc là chê mô típ cũ rích lặp đi lặp lại, hoặc là chê trang bức sượng trân, vô não, khiên cưỡng.
(Thế nên tôi mới nói, bạn viết trang bức vả mặt không hay, không phải vì bạn không biết viết phân cảnh cao trào, mà là thiếu lót đường. Lót đường tốt rồi thì chỉ cần đứng đó không nói một lời cũng đã là trang bức vả mặt rồi.)
Làm sao để viết lót đường cho hay, đây mới thực sự là kỹ năng cơ bản và đo lường mức độ động não của bạn.
Cụ thể viết lót đường thế nào cho hay, cái này thực ra cũng có thể tách ra thành một bài giảng riêng.
Nhiều người lầm tưởng tình tiết lót đường là tình tiết chuyển tiếp, viết càng ngắn càng tốt. Đó là một sai lầm.
Ngược lại, lót đường mà viết hay thì cần gì phải chuyển tiếp nữa. Bên này tôi vừa vả mặt xong, lập tức chuyển sang cảnh tiếp theo, mà cảnh tiếp theo đã được bố trí sẵn một nửa rồi, nhân vật chính cứ thế bước thẳng vào là quẩy thôi.
PS: Bình luận đỉnh cao nhất của độc giả mà tôi từng thấy khi khen tác giả viết tốt phần thiết lập nhân vật và lót đường là:
"Tác giả cho hỏi bản tin này từ bao giờ thế, tui muốn đi tìm bài gốc đọc thử."
Đúng vậy, phần thiết lập nhân vật và lót đường ở phần mở đầu của tay viết đó đã khiến độc giả tưởng thật đấy là tin tức hot trên Weibo.
Lót đường cho màn trang bức vả mặt trong Đô thị chính là phải cố gắng đạt đến cảnh giới này.
Phân tích màn trang bức KTV trong Đô Thị Tu Tiên từ góc nhìn của tôi
Nói về thủ thuật trang bức trong KTV của Đô Thị Tu Tiên, thực ra có rất nhiều phiên bản phân tích. Hôm nay tôi chỉ nói dưới góc nhìn của tôi, tức là xâu chuỗi với những gì tôi đã giảng nãy giờ.
Tôi hỏi bạn, màn trang bức trong KTV của Kiếm Thần (Trần Bắc Huyền), là do bạn không biết viết vài đường quyền lúc hắn hành hạ gã A Bưu (tay sai của ông chủ Chu), hay là bạn không biết viết cảnh khiến ông chủ Chu phải tâm phục khẩu phục? Có phải là không viết nổi không?
Phần cao trào trang bức vả mặt của Trần Bức Vương thực ra chỉ tầm một ngàn chữ. Đại loại là dùng vài chiêu hạ gục đệ nhất cao thủ A Bưu của Chu Thiên Hào, sau đó lại dùng thân phận là ân nhân của Ngụy lão để khiến Chu Thiên Hào triệt để quỳ gối.
Cao trào trang bức vả mặt chỉ có một ngàn chữ, nhưng tác giả đã dùng đến mấy vạn chữ để lót đường.
Nếu không có đoạn lót đường này, mở đầu nhảy thẳng vào đi họp lớp. À, bạn học bị đe dọa. Tôi nhớ lúc đó có một nam sinh viên nhà có tí tiền ra mặt cứng với một ông chủ mỏ than ở Tấn Tây, các bạn học đều hứa sẽ giúp đỡ.
Nhưng Trần Bức Vương không ra tay. Vì bản thân cái gã nam sinh kia vốn dĩ đã có hiềm khích với hắn, hắn nợ nần gì mà phải giúp? Chắc chắn là không giúp rồi.
Đấy chính là "có não". Có não không chỉ áp dụng cho nhân vật phụ, mà còn cho cả nhân vật chính. Tình huống đó nhân vật chính mà ra tay giúp thì mới là "vô não".
Xem tiếp nhé, mọi sự lót đường của Kiếm Thần đều là để phục vụ cho việc trang bức của nhân vật chính. Vì vậy, cốt truyện chắc chắn sẽ phải phát triển tiếp. Khi Chu Thiên Hào ép Khương Sơ Nhiên (cô gái mà nhân vật chính vẫn có chút để tâm) đi tiếp rượu, thì nhân vật chính mới bắt đầu ra mặt trang bức vả mặt.
Lót đường cũng có thể hiểu là "kéo cừu hận", mục đích là để thông qua một câu chuyện, tạo tiền đề cho nhân vật chính ra tay trang bức một cách hợp lý và tự nhiên nhất. (Kéo cừu hận không phải kiểu hất hàm: "Mày nhìn cái gì, nhìn nữa tao đánh chết mày", mà phải dùng thiết lập nhân vật và tình tiết để bồi đắp. Ví dụ: Trương Tam tính tình hiền lành, nuôi lợn, trúng dịp thịt lợn tăng giá nên phát tài. Hàng xóm Lý Tứ là kẻ hẹp hòi, thấy người khác hơn mình thì ghen tị. Thấy Trương Tam phát tài bèn đến vay tiền, vay không trả lại mặt dày vay tiếp. Trương Tam từ chối, thế là Lý Tứ hạ độc chết bầy lợn của Trương Tam. Câu chuyện tôi vừa kể chính là câu chuyện lót đường bao gồm cả thiết lập nhân vật. Tiểu thuyết mạng chính là thông qua những câu chuyện lót đường như thế này để khơi dậy cảm giác mong chờ, kéo cừu hận, sau đó mới đi đến màn trang bức vả mặt).
Tiếp tục nhé.
Vậy tình tiết của tiểu thuyết mạng là gì? Đó chính là câu chuyện diễn ra trước lúc trang bức vả mặt, chính là câu chuyện lót đường.
Lót đường tốt, tạo được cái hương vị, cái bầu không khí đó rồi, thì dù bạn không biết viết cảnh trang bức vả mặt, chỉ cần viết đơn giản một hai trăm chữ cũng xong.
Độc giả thậm chí sẽ còn khen bạn: "Hay quá, không thèm trang bức vả mặt rẻ tiền."
Thực chất, họ đâu biết rằng cái họ đang đọc chính là trang bức vả mặt. Chẳng qua là họ cứ ngỡ mình đang đọc một câu chuyện có chiều sâu.
Nhưng mục đích viết câu chuyện đó của tác giả vốn dĩ ngay từ đầu là để dọn đường cho việc trang bức vả mặt.
Cho nên, đều là Đô thị tu tiên, giới tác giả chúng tôi đều bảo đó là một cuốn tiểu thuyết trang bức vô não, thế nhưng độc giả xem cuốn sách đó lại cho rằng nó có logic chặt chẽ, tình tiết vô cùng hợp lý, hoàn toàn không phải trang bức vô não.
Những phân đoạn trang bức thực chất chính là câu chuyện lót đường.
Ví dụ hôm nay kể một câu chuyện Trương Phi trang bức. Tôi mở miệng bảo luôn Trương Phi dùng một chiêu miểu sát Lữ Bố, bạn nghe có thấy sướng không?
Chẳng thấy sướng tí nào. Trương Phi và Lữ Bố đều có thiết lập nhân vật, nhưng thiếu đi câu chuyện lót đường thì làm sao mà sướng cho nổi.
Trong lần trang bức ở KTV này, Trần Bức Vương đã làm rất tốt phần lót đường và thiết lập nhân vật, đồng thời cũng có cả cái "điều kiện tiểu vô địch tiền trạm" mà tôi vừa nói.
Thứ nhất, khi hắn xuất hiện ở KTV, vũ lực của hắn đã dư sức nghiền ép phần lớn mọi người, ít nhất là tại cái sân khấu KTV này, không có chuyện nhân vật chính bị đánh hay bị hành hạ.
Thứ hai, để cốt truyện đầy đặn hơn, vả mặt chính xác hơn, hắn (tác giả) đã cất công bố trí trước nhân vật Ngụy lão.
Mục đích chính của nhân vật này trong tình tiết KTV là để trao cho nhân vật chính một thế lực "tiểu vô địch" tạm thời về mặt quyền thế.
Vũ lực và quyền thế đều ở mức tiểu vô địch trong bối cảnh chuẩn bị trang bức, lót đường xong xuôi hết rồi mới bắt đầu màn biểu diễn ở KTV.
Việc lót đường có thể chỉ là một câu nói đơn giản, cũng có thể phức tạp đến hàng chương, hàng chục chương. Điều này tùy thuộc vào năng lực của mỗi người, cũng là một kỹ năng cơ bản cần rèn luyện.
Tùy thuộc vào độ mới lạ của cốt truyện và sở thích của độc giả mà bạn tự quyết định độ dài ngắn của tình tiết lót đường.
Nếu độc giả chê dài dòng, thì bạn đẩy nhanh tiến độ lót đường lên.
Có một nhịp độ phân bổ chương mà một số tác giả Thiên Bảng hàng đầu của Phi Lư hay dùng, mọi người có thể ghi nhớ:
Giai đoạn chương miễn phí: 5 chương là một chu kỳ.
1 chương thiết lập nhân vật, 2 chương lót đường, 1 chương vả mặt, 1 chương phản ứng/thu hoạch sau sự việc để dọn dẹp tàn cuộc.
Giai đoạn chương VIP có thể kéo dài ra: 1~2 chương thiết lập, 5 chương lót đường, 1~2 chương vả mặt, 1 chương tổng kết sau sự việc.
Nhìn vào cái khuôn nhịp độ này, bạn nhận ra điều gì thực sự quan trọng chưa?
Là lót đường! Lót đường mới là cốt lõi và là phần đáng để miêu tả chi tiết nhất của toàn bộ quá trình trang bức vả mặt.
Giống như chuyện chăn gối vậy, cao trào chỉ là vài giây cuối cùng tương đương với lúc vả mặt. Nhưng nếu cắt bỏ đi toàn bộ quá trình dạo đầu, thì liệu có còn sướng nữa không?
Tương tự nếu không có lót đường, cứ lấy ví dụ chơi game bật hack.
Chơi PUBG bật hack full chức năng, một giây top 1, bạn thấy sướng không?
Chắc chắn là không rồi.
Nhưng nếu bạn chỉ bật hack nhìn xuyên tường và tự ngắm, rồi đi hành hạ đối thủ đủ kiểu, cuối cùng giành top 1 trong sự tuyệt vọng và sùng bái của đối phương, sướng không?
Được rồi, giờ đến phần phân tích ví dụ thực tế.
Lần này tôi chọn ngẫu nhiên một bộ Đô thị Thần hào trong kho truyện Phi Lư.
Tên truyện: Mở đầu rút thưởng nhận được Koenigsegg.
Tác giả: Thần Hào Phạn Dũng.
Mọi người có thể lên Phi Lư tìm đọc vài chương đầu của sách này trước, kết hợp với bài phân tích sẽ hiểu sâu hơn.
Cuốn sách này tôi nhặt ngẫu nhiên từ nhóm tác giả flop mốc mỏ.
Lượt đặt mua ban đầu (Thủ V) chắc tầm khoảng 1000.
Chỉ ba ngày sau tay viết này đã dứt khoát drop truyện (Thái Giám), vì điểm đánh giá và hoa tươi gần như bằng 0.
Tay viết này chắc không phải người mới, chỉ nội cái tài khoản này thôi đã đăng khá nhiều sách rồi, chắc chắn cũng nắm rõ phong cách của Phi Lư. Có thể coi là một tay viết cũ nhưng trình độ non kém (lão thái điểu).
Nhìn lướt qua tên sách và tóm tắt thì không có vấn đề gì.
Chuẩn form tên và tóm tắt của truyện Thần hào.
Vậy thì trọng tâm sẽ đặt ở Chương 1.
Tôi xin tóm tắt lại nội dung chương 1 của hắn.
Mấy trăm chữ đầu dẫn dắt nhân vật chính ra sân, giới thiệu hoàn cảnh hiện tại (tác giả cũ thừa biết bài mở đầu bằng hoàn cảnh khó khăn, nên chú trọng miêu tả nhân vật chính đang là một con chó đánh thuê trong nhà máy). Bắt đầu có ý thức miêu tả cuộc sống hiện tại xui xẻo bế tắc, để lát nữa so sánh với lúc thành Thần hào tạo thành sự tương phản rõ rệt.
Đồng thời thả thính vụ họp lớp, và cả vụ sau khi có hệ thống thì sẽ vỗ mặt tên sếp trực tiếp, đắc tội với sếp. Tay viết cũ cũng biết lót đường và thiết lập nhân vật đấy. Hắn dùng mấy trăm chữ kể chuyện trong group WeChat, có tên phú nhị đại khoe khoang vừa mua xe BMW, cô hoa khôi tỏ vẻ rất thích thú, chủ động rủ đi chơi.
Và rồi đoạn cuối, hệ thống xuất hiện.
Trực tiếp load xong Hệ thống Thần hào, lập tức thưởng cho một chiếc siêu xe trị giá mấy chục triệu tệ.
Đó là nội dung của chương 1.
Theo lý mà nói, cái mở đầu này thực ra chẳng có lỗi gì lớn, cái gì cần có đều có đủ, cũng tạo ra được một chút cảm giác mong chờ.
Đó là mong chờ cảnh đến buổi họp lớp để trang bức.
Nếu chấm điểm theo tiêu chuẩn truyện Thần hào, mở đầu này được khoảng 60 điểm.
Cần có thì có, coi như đạt chuẩn.
Bình thường nếu muốn kiếm khoảng vài trăm đến 1000 lượt thủ đính, cái mở đầu này không có vấn đề gì. Còn muốn đạt lượt đặt mua cao, mở đầu bắt buộc phải mới lạ, không sa vào sáo mòn.
Mở đầu kiểu này thuộc dạng khuôn phép, an toàn.
Chương 2 mới là trọng điểm.
Ở chương 1, hắn đã làm cả thiết lập nhân vật lẫn lót đường nhỏ, dĩ nhiên là chỉ "có" những thứ đó thôi, chứ làm không được tốt lắm.
Cảm giác mong chờ cũng miễn cưỡng được kéo lên, đồng thời cũng thiết lập luôn cái điều kiện "tiểu vô địch tiền trạm" (chính là Hệ thống Thần hào, vừa vào đã thưởng siêu xe, rất bám sát tiêu đề).
Vì vậy tôi mới nói chương 1 của hắn không có bệnh tật gì cả, không xuất sắc nhưng đủ điểm đỗ.
Thế còn chương 2 thì sao?
Nếu chương 1 tôi chấm 60, thì chương 2 tôi chỉ cho 40 điểm.
Tại sao lại nói vậy?
Nội dung chính của chương 2:
Nhân vật chính ra đường để nhận chiếc xe thể thao hệ thống thưởng, phát hiện có mấy cô ả đang đứng chụp ảnh ké.
Và thế là mấy cô ả đó quay ra mỉa mai nhân vật chính, bảo nhìn cái quái gì, xe này mày có tiền mua nổi chắc. Rồi còn khoe khoang bộ quần áo đang mặc trên người trị giá mấy ngàn tệ (Đây là kéo cừu hận. Thế nên tôi mới nói tác giả này là tay viết cũ nhưng trình độ kém, cái gì cần biết thì hắn đều biết và đều viết ra cả, chỉ là viết không tới nơi, viết không hay).
Nhân vật chính lên tiếng: Xe này là của tôi.
Mấy cô ả trố mắt ngoác mồm, hối hận không kịp.
Viết lan man dài dòng đến 1000 chữ.
Đánh giá của tôi về màn trang bức vả mặt này là: cực kỳ sượng trân, tuột cảm xúc và vô não.
Kiểu trang bức này là đại kỵ của truyện Thần hào. Thần hào, Thần hào cơ mà! Bạn đi trang bức với mấy con ruồi con muỗi ngoài đường làm gì? Bức cách (khí chất) của bạn để đâu rồi?
Tôi mà viết cảnh Jack Ma cãi nhau khoe của với ăn mày thì bạn có xem không?
Jack Ma bảo: "Cái thành phố Hàng Châu này một nửa là của tôi." Ăn mày cãi lại: "Ông bốc phét với tôi à, tôi ngày nào chả đi ăn xin khắp cái đất này, ai là trùm ở Hàng Châu này ông tưởng tôi không biết chắc?"
Bạn thấy có sượng không?
Nếu bạn nhất quyết muốn viết, chỉ cần vài câu là đủ rồi.
Mấy chương đầu của Phi Lư là thời khắc quan trọng để cày số liệu Thủ V nhằm quyết định xem có nên drop truyện hay không. Thế nên bất kỳ một tiểu tiết nào cũng phải suy tính cho thật kỹ.
Bạn dành gần cả một chương để viết cảnh cãi tay đôi trang bức với nhân vật quần chúng (Lộ nhân Giáp), dù có viết hay đến mấy thì cũng là điểm trừ.
Huống hồ, cái màn trang bức này nó vô nghĩa vãi ra.
Nhân vật quần chúng ngưỡng mộ, chấn động, độc giả có thấy sướng không?
Độc giả sướng cái bíp ấy, đây hoàn toàn là tác giả đang tự thẩm du tinh thần.
Nếu đổi lại tôi là bác sĩ cấp cứu, hắn cứ nằng nặc đòi viết tình tiết này, phương pháp cứu chữa của tôi sẽ là: Cố gắng gắn thêm tí não vào mà kết thúc màn trang bức này đi.
Sửa lại thành: Nhân vật chính đi nhận xe, thấy có một người đẹp đang chụp ảnh. Nhân vật chính cao to đẹp trai. Người đẹp vừa chụp ảnh vừa bắt chuyện: "Soái ca, anh cũng đến chụp ảnh ké siêu xe à? Con trai các anh ai cũng thích siêu xe nhỉ, con này là xe gì thế?" Nhân vật chính đáp: "Koenigsegg, mấy chục triệu tệ." Người đẹp xuýt xoa: "Oa, em cứ tưởng chỉ vài triệu, mấy chục triệu cơ á, không dám tưởng tượng luôn." Sau đó nhân vật chính rút chìa khóa ra, mở cửa lên xe. Người đẹp đứng hình, vội vàng gọi với theo: "Này soái ca, cho em đi nhờ một đoạn với, WeChat của anh là gì thế, kỹ năng của em tốt lắm nha..." Nhìn chiếc xe phóng đi mất hút, người đẹp nuối tiếc thở dài vì đã bỏ lỡ một cao phú soái xịn sò.
Bạn xem, sửa thế này có phải mượt mà, tự nhiên hơn nhiều không? Vừa trang bức được lại không bị sượng. Chứ cái kiểu vừa mở màn đã để gái qua đường mỉa mai, nhân vật chính tát bốp bốp vả mặt, nó khiên cưỡng vô cùng. Hơn nữa, ở giai đoạn đầu khi mức độ nhập tâm của độc giả chưa cao, những tình tiết gượng ép thế này sẽ bị trừ điểm cực nặng.
Nửa sau của chương này, cái gã tay viết cũ kém cỏi kia có lẽ là học mót nhịp điệu của người khác, hoặc cũng có thể đây là nhịp điệu cơ bản của thể loại Thần hào: hệ thống lại tiếp tục điểm danh và thưởng cho nhân vật chính thân phận cổ đông lớn của một tập đoàn lớn nào đó.
Nhiều người mới học viết truyện Thần hào cứ thấy người ta điểm danh nhận cái này nhận cái kia là học theo. Thực ra nhận quà chẳng có gì sướng cả, cảm giác tiêu tiền còn sướng hơn nhiều.
Sở dĩ phải viết như vậy, thực chất quay về lại cái khái niệm mà tôi đã nói lúc trước.
Điều kiện "tiểu vô địch tiền trạm".
Hệ thống ban cho nhân vật chính chức cổ đông lớn không phải để làm giàu hay tặng cho vui, nếu tặng cho vui thì ném luôn cho một nghìn tỷ mà xài.
Tặng cái thân phận này là để phục vụ cho việc trang bức, trang bị sẵn cho nhân vật chính một thân phận "tiểu vô địch" (Giống như sự xuất hiện của Ngụy lão trong Đô Thị Tu Tiên vậy).
Sau đó bạn lót đường thêm vào, ví dụ sếp lớn nhất của tập đoàn đó là một nữ tổng tài lạnh lùng xinh đẹp, tên phú nhị đại vừa nãy khoe khoang với bạn có ông bố là cổ đông nhỏ của tập đoàn đó, rồi bố của cô bạn học hoa khôi lại là quản lý cấp trung của tập đoàn...
Chương 3.
Những gì gã tay viết cũ này viết ở chương 2 có lẽ đã đủ sức khuyên lùi một cơ số độc giả rồi, những người còn trụ lại đọc tiếp chắc độ thiện cảm với nhân vật chính cũng bị sứt mẻ ít nhiều.
Với chương 3, tôi chấm điểm trước đã.
Khoảng 40 điểm.
Nội dung khái quát của chương 3 là đưa ra hai nhân vật có "số má" hơn một chút. Một là sếp của công ty mà nhân vật chính từng làm thuê, hai là một nhân vật lớn được phái xuống từ công ty tổng.
Bởi vì hệ thống vừa nãy tặng cho 53% cổ phần của tập đoàn mẹ, nên tổng công ty cử người xuống gặp nhân vật chính.
Tác giả sắp xếp cho ông sếp của công ty con đến gặp gỡ người của tổng công ty. Đây chính là cách lót đường và luồng tư duy của tay viết cũ nhưng kém cỏi này.
Nội dung tiếp theo là hắn ta lại bắt đầu kéo cừu hận cho buổi họp lớp. Ví dụ như thằng bạn phú nhị đại nhảy vào group chat hỏi kháy: "Dạo này mày đang làm đâu thế, lương năm bao nhiêu, sống tốt không?"
Xét về mặt kỹ thuật, chương 3 này đáng lẽ phải cao điểm hơn chương 2, nhưng tôi vẫn chỉ cho 40 điểm.
Bởi vì cách lót đường quá rập khuôn, cũ rích, cách kéo cừu hận cũng quen thuộc đến mức nhan nhản ở các cuốn sách khác.
Giữa hàng ngàn bộ Thần hào trên Phi Lư, mấy cái tình tiết này thực sự đã quá nát rồi.
Lý do tôi cho 40 điểm là vì nếu xét từ góc độ trải nghiệm đọc của độc giả:
Góc nhìn chuyển đổi quá liên tục.
Có tổng cộng 1500 chữ mà bị xé vụn ra làm mấy bối cảnh: một bối cảnh hai sếp lớn ngồi uống trà nói chuyện, một bối cảnh nhân vật chính bị mỉa mai kéo thù hận trong group WeChat, rồi lại chuyển sang bối cảnh sếp lớn gọi điện mời nhân vật chính đến hiện trường để trang bức.
Góc nhìn chuyển quá nhanh, thiếu tính hình ảnh, độ nhập tâm của độc giả cũng theo đó mà tụt dốc.
Dù rằng mục đích lót đường của đoạn này cũng rất rõ ràng: Là chuẩn bị trang bức.
Nhưng cái lót đường của hắn lại bỏ quên mất yếu tố thiết lập nhân vật (nhân thiết).
Đến chương 5 tôi không muốn xem nữa, vì khâu thiết lập nhân vật của hắn đã hỏng rồi.
Ở chương 1 hắn thiết lập mâu thuẫn gì? Là mâu thuẫn với ông sếp trực tiếp, mà ông sếp đó cũng chỉ là quản lý cấp trung của công ty.
Nhân vật chính bây giờ đi gặp cấp cao, cấp cao tâng bốc nhân vật chính tuổi trẻ tài cao, đích thực là Thần hào đương thế.
Rồi sếp cấp cao sẽ tuyên bố trước mặt lão sếp cấp trung kia rằng nhân vật chính mới là cổ đông lớn nhất của công ty, sau đó nhân vật chính sẽ đuổi việc lão sếp trực tiếp đó chứ gì?
Tôi thấy bối cảnh trang bức này nó bị chênh lệch so với thiết lập nhân vật, không đúng bối cảnh.
Tới chương 5 tôi đã hết sạch hứng thú mong chờ rồi, không cần xem cũng tưởng tượng ra nổi cái cảnh trang bức sượng trân gượng gạo đó.
Lão sếp trực tiếp sợ tè ra quần, hai vị đại lão thì chấn động kinh hoàng.
Nói chung chung thì chẳng có lỗi gì lớn, nhưng soi kỹ mới thấy, chính việc hạ thấp bức cách ở chương 2, cộng thêm phần lót đường sai lầm ở chương 3 và chương 4 đã trực tiếp khiến cho đỉnh điểm trang bức ở chương 5 đánh mất đi sự mong đợi cần có.
Cho nên đại đa số độc giả Phi Lư đọc cuốn sách này chắc cũng chỉ lết được đến khoảng chương 5 là cùng, chẳng mấy ai kiên nhẫn xem tiếp cảnh họp lớp trang bức (được lót đường tàm tạm) ở đằng sau nữa đâu. Đương nhiên, với cái dữ liệu 0 hoa tươi, 0 đánh giá thê thảm kia thì cũng chẳng đủ để chống đỡ cho tên tác giả này viết đến cảnh họp lớp.
Tương tự, chúng ta hãy thử so sánh với một cuốn sách trên Thiên Bảng cũng có tình tiết na ná.
"Thần hào: Xem mắt trốn thanh toán". Nhân vật chính cũng nhận được cổ phần khổng lồ của công ty.
Tay tác giả này muốn viết cảnh vả mặt lão sếp trực tiếp, và hắn lót đường cực kỳ chuẩn xác và tinh tế.
Cốt truyện đại khái là: Lão sếp công ty thấy nhân vật chính có vẻ hiền lành, làm việc chăm chỉ nên làm mai giới thiệu đối tượng cho cậu.
Lúc đầu nhân vật chính cũng biết ơn lắm, nhưng sau đó nhân vật chính trốn thanh toán hóa đơn bữa xem mắt. Cậu về giải thích với lão sếp, lão sếp nghe xong cũng thông cảm và thấu tình đạt lý.
Nhưng cái cô gái xem mắt kia lại muốn trả thù nhân vật chính, cô ả gạ gẫm ngủ với lão sếp, thế là lão sếp lật lọng quyết định đuổi việc nhân vật chính.
Vì "điều kiện tiểu vô địch tiền trạm" đã được thiết lập từ trước (nhân vật chính giờ đã là sếp sòng của công ty), lão sếp kia chưa biết gì nên vẫn ra oai trang bức, bảo nhân vật chính chỉ là thằng nhân viên quèn, lão muốn đuổi là đuổi, lại còn bắt nhân vật chính phải đền tiền bữa cơm xem mắt.
Nhân vật chính không nhịn nữa, tung thân phận thật ra để vả mặt.
Cái đoạn tung thân phận vả mặt thực chất chỉ viết vỏn vẹn trong nửa chương hoặc một chương, nhưng phần thiết lập nhân vật và lót đường lại được tác giả kỳ công xây dựng trong suốt mấy chương liền.
Đó chính là cốt lõi của những gì tôi muốn giảng ngày hôm nay.
Nguồn: TIÊN HIỀN THƯ VIỆN
Thư hữu cần đăng nhập để bình luận!
Bằng hữu tới nói 2 câu đi...
Trạch Nhật Phi Thăng: Thiên Huyễn Chân Nhân
Dược Thiên Sầu: Một vị đại thần điệu thấp, an an tĩnh tĩnh viết sách
Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân: Tiểu Cửu
Tiên Nghịch nhân vật toàn tập • Phần II
Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện: Thù Minh
Quang Âm Chi Ngoại: Diêu Thiên Yến
Kiểm kê những nhân vật độc lạ khiến độc giả khắc sâu ấn tượng!
Cốt truyện hay tình tiết nào bạn không muốn xem nhất khi đọc truyện?
Toàn Chức Cao Thủ: Viên Bách Thanh người sinh ra để chơi hệ hỗ trợ
Tiên hiền thư viện tổng hợp review truyện, sưu tầm kinh điển trích lời, viết xuống tiêu điểm nhân vật, cầm tay chỉ đạo sáng tác, tóm tắt truyện chữ, đóng góp truyện ngôn tình, review truyện ngôn tình.